Trước cửa, Giang Vị Lâm đang cúi thấp người dặn dò tỉ mỉ với Nguyên Sam. Y đã thu dọn xong hành lý chuẩn bị rời khỏi nội môn.
"... Tu luyện đừng nên nóng vội, nếu không sẽ dễ bị tổn hại đến căn cơ."
Nguyên Sam mặc một bộ tiểu bào màu trắng, vừa lắng nghe vừa nghiêm túc gật đầu.
Giang Vị Lâm nói đến khô cả miệng, nghĩ đến lần này không biết sẽ phải xa cách bao nhiêu năm, trong lòng lại có phần lo lắng.
"Ca ca yên tâm, ta đều nhớ kỹ." Nguyên Sam trả lời. Đôi mắt của đứa nhỏ đã ửng đỏ, mặc dù đã sớm tưởng tượng ra vô số lần cảnh ly biệt, nhưng đến khi thực sự đối mặt nó vẫn không khỏi khổ sở.
Nếu bản thân có thể đủ mạnh để bảo vệ người khác, có lẽ nó sẽ không bao giờ phải chịu cảnh chia ly nữa.
Dù là mẫu thân, hay là ca ca...
Trước lúc chia tay, Nguyên Sam nhào tới ôm chầm lấy Giang Vị Lâm, gương mặt nhỏ chôn sâu vào cổ áo y, như muốn nhớ kỹ mùi hương và hơi thở của ca ca thêm một lần nữa.
"Ca ca, ngươi đừng quên ta." Nguyên Sam khẩn thiết cầu xin.
"Tất nhiên rồi." Giang Vị Lâm đặt một nụ hôn lên trán đứa nhỏ.
Nguyên Sam vòng tay ôm cổ y thật chặt, hai tay run rẩy, thật lâu sau mới dần dần buông ra.
"Ca ca... ta thực sự không muốn rời xa ngươi..."
Tiếng nói non nớt nỉ non, nói xong Nguyên Sam liền lùi lại một bước.
Cánh cổng lớn bất ngờ vang lên một tiếng nặng nề, tiếng ma sát "rầm rầm" làm chấn động cả màng tai.
Đại môn bắt đầu khép lại.
Đôi mắt đen nhánh của Nguyên Sam lặng lẽ nhìn qua khe hở càng lúc càng nhỏ hẹp, Giang Vị Lâm nở một nụ cười ôn hòa với nó.
"Phanh!" Khói bụi tung bay mù mịt.
Cánh cổng trắng đã hoàn toàn khép lại.
Giang Vị Lâm ngẩng đầu nhìn những phù điêu được chạm khắc trên mặt cửa, tựa như xuyên qua lớp cửa ấy có thể thấy được dãy núi cao trùng điệp và vô tận. Đứa nhỏ bên trong lúc này đã được một vị tu giả dẫn đi về một hướng khác, mở ra một con đường hoàn toàn mới.
Nhìn đến thất thần, đến lúc bừng tỉnh lại, nhận ra bên cạnh đã thiếu đi một bóng dáng quen thuộc, trong lòng Giang Vị Lâm không khỏi cảm thấy trống trải. Rõ ràng... y vốn dĩ không ưa gì trẻ con.
Giang Vị Lâm cúi đầu v**t v* tiểu hồ ly đang ngủ say trong lòng mình, một lần nữa ngước mắt nhìn về phía cánh cổng trắng, sau đó lặng lẽ xoay người rời đi.....
"Sư phụ, vì sao không giữ thiếu niên kia lại? Nếu y thật sự chỉ là một phàm nhân, chỉ mới nửa tháng mà y đã tiến vào cảnh giới Luyện Khí rồi, chắc chắn y đã gặp được kỳ ngộ, hoặc là có tư chất rất hiếm có."
Lục trưởng lão nhấp một ngụm trà nóng, nhìn tiểu đồ đệ nhỏ tuổi nhất nhưng cũng nghịch ngợm nhất bên cạnh, bất đắc dĩ nói: "Vận khí tuy cũng là một loại căn cơ trong việc tu hành, nhưng nếu y chỉ dựa vào di tích bên trong bí cảnh thì còn xa mới đạt đến tiêu chuẩn để gia nhập nội môn. Về phần tự mình tu luyện thành công thì lại càng không thể. Nếu tương lai y thực sự có thể thành tựu, lúc đó thu nhận cũng chưa muộn."
"Vậy... còn con Yêu tu kia thì sao?"
"Ngoại môn không có quy củ cấm mang theo Yêu tu, cứ tùy y đi thôi." Lục trưởng lão chậm rãi nói, sau đó chuyển đề tài: "Đứa nhỏ tên Nguyên Sam đó, có phải đã được chưởng môn thu nhận làm đệ tử quan môn rồi không?"
Tiểu cô nương vội vàng gật đầu liên tục: "Sư phụ quả nhiên liệu sự như thần, nó đã được chưởng môn thu nhận làm đệ tử quan môn rồi."
"Đoán được việc này thì có gì khó chứ." Lục trưởng lão đưa tay xoa đầu tiểu đồ đệ.
Tiểu cô nương lập tức le lưỡi, làm mặt quỷ với ông.
"Đi thôi, trở về sơn phong."
...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!