Chương 2: (Vô Đề)

"Ngươi rốt cuộc là ai!"

Sư muội Liễu Nhược Hân gấp gáp hỏi. Một phàm nhân tầm thường sao lại biết được danh tính của Tống Thanh sư huynh! Trong lòng nàng cảnh giác, tay lại muốn rút kiếm ra.

Tống Thanh ở một bên hơi trầm mặc, giờ phút này hắn cũng đã nhìn ra manh mối. Đứa trẻ rách rưới như ăn mày này có lẽ đã nhận ra sư muội của mình ngây thơ dễ gạt, cho nên mới cố ý mở lời dò hỏi.

Hắn bước lên một bước, giọng điệu lạnh nhạt đi vài phần: "Huynh đài, chúng ta không biết Tống Thanh là ai. Sư muội của ta đã thất lễ. Đây xem như là lễ vật tạ tội, chúng ta xin cáo từ trước."

Nói xong, hắn ném một cái túi nhỏ vào ngực Giang Vị Lâm.

Giang Vị Lâm hiểu được, đối phương đã nhận ra điều bất thường nên không muốn tiết lộ thân phận. Y ôn hòa trả lời: "Tiên trưởng đừng giận, tại hạ chỉ là ngưỡng mộ các vị mà thôi." Lại nói tiếp: "Ta chỉ là một kẻ cơ hàn từ nhỏ chưa từng được ăn một bữa no, trong lòng lại hâm mộ những bậc tiên nhân nên mới hỏi thăm đôi chút. Còn như cái tên Tống Thanh cũng là do lúc ta lưu lạc ở trấn Khâu Sơn nghe được.

Nghe nói Tống Thanh chính là Đại đệ tử của Chưởng môn Huyền Linh tông, đã từng ra tay diệt trừ yêu ma để bảo vệ dân thường. Vậy nên vừa rồi khi biết các vị là người của Huyền Linh tông, ta mới thuận miệng hỏi một câu, không ngờ lại mạo phạm."

Người tu tiên khi đối diện với phàm nhân thường mang theo một chút ngạo khí và xem thường. Nhưng Tống Thanh lại rất có lễ độ.

Chỉ một lần chạm mặt, Giang Vị Lâm đã sinh ra một chút ấn tượng tốt với Tống Thanh. Vì vậy y mới tìm lời giải thích. May mắn trước đó y đã đọc qua cốt truyện nên nhớ được một vài chi tiết. Nếu y thực sự đắc tội với một nhân vật quan trọng trong cốt truyện thì hậu quả sẽ rất khó lường.

Còn về Liễu Nhược Hân, nàng không phải là nhân vật trọng yếu, tính tình đơn thuần nên dễ ứng phó hơn.

Nghe lời y nói, thần sắc Tống Thanh liền hòa hoãn hơn vài phần. Hắn tỉ mỉ quan sát Giang Vị Lâm, người này trong cơ thể không có lấy nửa điểm linh khí, quả thật chỉ là một phàm nhân. Lại nhìn một thân dơ bẩn và lấm máu của y, có vẻ cũng đang trải qua một cuộc sống không mấy dễ chịu.

Trong đầu hắn nhớ ra có một bãi tha ma ở gần đây.

Do dự một chút, Tống Thanh từ trong túi trữ vật bên hông lấy ra một đạo phù chú, đưa cho Giang Vị Lâm: "Lá phù này có thể bảo hộ cho ngươi một lần bình an, gặp nguy hiểm thì đem ra mà dùng."

Liễu Nhược Hân ngẩn người, nhất thời không hiểu vì sao sư huynh lại đem phù chú có chứa linh lực của bản thân tặng cho một phàm nhân. Nhưng khi nhận được ánh mắt nhắc nhở của sư huynh, nàng chỉ đành ngậm miệng không nói.

"Đa tạ tiên trưởng." Giang Vị Lâm tất nhiên sẽ không từ chối, nhận lấy ngay.

Tống Thanh lại liếc y hai cái, rồi cùng Liễu Nhược Hân xoay người rời đi.

Ngay khi bóng dáng hai người vừa biến mất, những vệt bùn dơ và nước bẩn trên người Giang Vị Lâm cũng bị quét sạch. Hiển nhiên đối phương đã thuận tay thi triển thuật tẩy trần làm sạch hết dơ bẩn trên người y.

Giang Vị Lâm nắm vạt áo trên eo lên nhìn, sạch sẽ đến mức không dính một hạt bụi.

Tu tiên quả nhiên không tệ.

Y đứng dậy mặc lại áo, tấm áo rách nát che giấu một thân gầy gò và đầy xương xẩu.

Đứng lặng tại chỗ, ánh mắt Giang Vị Lâm vẫn hướng về phương hướng Tống Thanh và Liễu Nhược Hân vừa đi, bàn tay xoa cằm, tựa hồ như đang suy tư gì đó.

Trong truyện, phần mở đầu chính là cảnh nhân vật chính bái nhập sư môn. Khi ấy Tống Thanh và Liễu Nhược Hân đã hơn 20 tuổi. Nếu tính như vậy thì hiện tại nam chủ vẫn còn là một đứa trẻ, mọi tình tiết của cốt truyện vẫn chưa bắt đầu.

Y quay người, nhìn thảm cỏ và nền đất ở phía sau vẫn còn hằn dấu vết bánh xe mơ hồ. Giang Vị Lâm siết chặt dây lưng, men theo con đường đó mà đi.

Mọi chuyện tính sau, đầu tiên phải lo chuyện cơm nó áo ấm trước đã.

Đi độ chừng hai mươi dặm, từ xa y đã thấy được tường thành cao trăm trượng cùng cổng thành to lớn uy nghi.

Cánh cửa bằng sắt nặng nề mở rộng, ngoài cửa có một hàng dài dân chúng đang đứng xếp hàng chờ vào thành.

Sau khi Giang Vị Lâm được tẩy rửa sạch sẽ thì diện mạo đã hoàn toàn đổi khác. Ngoại trừ y phục rách nát cùng thân thể gầy yếu, y không còn nhìn giống một đứa trẻ ăn mày nữa.

Y chỉnh lại mái tóc dài đến ngang hông, vuốt phẳng vạt áo, sau đó lặng lẽ gia nhập hàng người.

Người phía trước lần lượt giảm bớt, cảnh tượng trước cổng thành cũng hiện ra rõ ràng. Người bán hàng khi vào thành cần nộp một ít bạc vụn, người khác thì chỉ cần ghi tên và lưu lại dấu tay, cũng không quá mức khắt khe.

Đến lượt Giang Vị Lâm, y bắt chước người phía trước, báo ra tên họ rồi ấn một dấu vân tay màu đỏ trên tờ giấy vàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!