Chương 19: (Vô Đề)

Trời mưa như trút nước.

Trong sơn động tối om, Nguyên Sam ngồi trên nền đá lạnh băng, hơi lạnh thấm qua da thịt lan vào tận xương tủy. Trong tay nó đang cầm một cái bánh bao khô cứng, gặm từng chút một.

Nơi này quả thực rất an toàn, lại có sẵn lương khô, nhưng điều kiện lại hết sức tồi tàn.

Hang đá âm u bị pháp thuật phong toả, chỉ có thể vào nhưng không thể ra. Bên trong chất đống một vài túi nước lạnh cùng một đống bánh bao khô cứng.

Phía dưới đống lương thực còn được bày thêm một pháp trận nhỏ, chắc là dùng để giữ tươi.

"3590..."

Nguyên Sam ngước lên nhìn giọt nước rơi tí tách trên cửa động, vừa đếm số vừa ngẩn ngơ. Khi đếm đến 3600, nó cầm viên đá rạch thêm một vạch ngang xuống mặt đất. Trên nền đá gồ ghề đã có chằng chịt những vết khắc dọc ngang.

"Đã 13 ngày rồi."

Nguyên Sam ngước nhìn vầng trăng tròn sáng tỏ bên ngoài sơn động, cúi đầu yên lặng cắn thêm một miếng bánh bao.

"Ca ca, ta rất nhớ ngươi..."

Lúc trước không phải Nguyên Sam vô cớ khóc nháo không chịu gia nhập tông môn, mà là nó thực sự không muốn phải cùng ca ca chia lìa.

Từ sau khi mất đi mẫu thân, chưa từng có ai đối xử với Nguyên Sam tốt như thế. Không còn mẫu thân nữa, nó không thể... lại mất đi ca ca.

Bàn tay nhỏ xoa xoa đôi chân đã lạnh cóng, bên ngoài đã mưa dầm mấy ngày liên tục, hơi ẩm nặng nề, chỉ cần đứng gần cửa động một chút thì đã bị lạnh thấu tim gan.

Đêm mưa trôi dần, bầu trời tờ mờ sáng, cơn mưa vừa ngơi nghỉ chưa được bao lâu lại lác đác rơi xuống.

Đúng lúc Nguyên Sam lấy thêm một cái bánh bao khô cứng chuẩn bị ăn, pháp trận bên cạnh bỗng truyền đến một trận rung chuyển.

Quầng sáng trắng tan đi, một thân ảnh cả người đầy máu ngã xuống trước mặt đứa nhỏ.

Trên y phục rách nát loang lổ những vết máu, thậm chí mái tóc đen cũng bị nhuộm thành từng mảng đỏ tươi.

Dù chưa thấy rõ gương mặt nhưng cảm giác quen thuộc đó đã đủ khiến Nguyên Sam khiếp đảm.

"Ca ca!" Đứa nhỏ kêu lên thất thanh, vội vã ném bánh bao lao đến chỗ đối phương.

"Ca ca làm sao vậy?!" Bàn tay nhỏ vừa chạm tới người Giang Vị Lâm thì đã dính đầy máu, dính nhớp cả đầu ngón tay.

Tay chân Nguyên Sam lạnh lẽo, run rẩy không ngừng.

Nó cắn chặt môi, đè xuống nỗi hoảng sợ, lập tức cúi thấp người thử thăm dò hơi thở và lồng ngực của đối phương.

Vẫn còn một chút độ ấm.

"Ca ca... ngươi không được xảy ra chuyện, ta... ta sẽ đi tìm người đến cứu ngươi!"

Nói xong, Nguyên Sam xoay người lao ra khỏi hang động.

Nước mưa xối xả dội xuống thân hình bé nhỏ, may mắn lúc này trời vừa hửng sáng, lại thêm mưa lớn, phần lớn dã thú đều đã về ổ.

Nguyên Sam không biết đây là nơi nào, chỉ thấy phía trước hang động có một con sông, nó liền men theo dòng nước chạy ngược lên thượng nguồn.

Mặt đất toàn là bùn lầy, bị nước mưa làm cho trơn trượt, đứa nhỏ liên tục té ngã, có lần còn suýt bị rơi thẳng xuống sông.

Không biết đã chạy bao lâu, cuối cùng nó nhìn thấy phía trước thấp thoáng có một mái nhà.

Đó là nhà của một thợ săn, xem như vận khí của Nguyên Sam cũng không tệ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!