Bên trong thạch thất hoàn toàn bị phong kín.
Sau khi khôi phục được mấy phần thể lực, Giang Vị Lâm liền bắt đầu dò xét xung quanh.
Y thậm chí còn lục lọi ký ức liên quan đến cốt truyện nhưng vẫn không tìm thấy thông tin liên quan đến thạch thất này.
Nguyên Sam cũng bước từng bước nhỏ đi khắp nơi tìm kiếm, trong lòng đứa nhỏ vẫn còn tự trách, thực nỗ lực để giúp ca ca tìm lối đi ra ngoài, nhưng mặc dù Bạch Thanh Đằng đã giúp bọn họ chữa trị một phần thương thế, chung quy thân thể vẫn còn tổn hại, chẳng bao lâu Nguyên Sam đã cảm thấy trước mắt tối đen, ngồi bệt xuống đất.
"Nguyên Sam, nghỉ một lát đi, chúng ta không cần vội." Giang Vị Lâm đều xem tất cả vào mắt, chỉ có thể hết lần này đến lần khác nói lời trấn an Nguyên Sam.
Y không muốn sự tình lần này sẽ để lại bóng ma trong lòng đứa nhỏ chưa trưởng thành, chỉ có thể tận lực mà an ủi nó.
Nguyên Sam không trả lời, lại gắng gượng bò dậy một lần nữa.
Nó mò mẫm khắp nơi, không biết đã đi xung quanh thạch thất này bao lâu, cuối cùng cũng phát hiện một điểm khác lạ nơi góc tường.
Nơi đó ẩn hiện một đồ án mờ nhạt màu vàng kim, nằm ở chính giữa khe đá.
"Ca ca, ở đây có thứ gì đó." Nguyên Sam vội kêu lên.
Giang Vị Lâm cũng đang chăm chú dò tìm trên vách tường, nghe vậy thì nhanh chóng bước tới, cúi thấp người nhìn kỹ, quả nhiên thấy được một đồ án màu vàng kim.
Đồ án này nhỏ hơn cả móng tay, không thể nhìn ra được là hình dạng gì.
Y do dự một chút, đưa tay chạm lên, cảm xúc nham nhám, tuyệt đối không giống như một dấu vết vô tình để lại.
Lúc Giang Vị Lâm định rút tay về, đột nhiên y cảm giác được bên dưới ngón tay có một lực hút.
Nó đang hút lấy ngón tay mình?
Giang Vị Lâm nhíu mày. Không đúng... đó là linh khí.
Thứ này đang hấp thụ linh khí xung quanh cơ thể y.
Ánh mắt y trầm xuống, ngón tay không rút về nữa, trái lại để mặc cho đồ án kia hút lấy linh khí trên người mình.
Không biết đã qua bao lâu, theo lượng linh khí hấp thụ ngày càng nhiều, đồ án vàng kim dần dần tiêu tan, cuối cùng biến thành cùng màu sắc với vách tường.
Giang Vị Lâm thử thả tay ra.
Ngẩng đầu nhìn khắp bốn phía, y nhíu mày.
Không có một chút biến hóa nào cả...
Ý niệm vừa thoáng qua, toàn bộ thạch thất bỗng nhiên rung chuyển kịch liệt.
Giang Vị Lâm phản ứng cực nhanh, lập tức cúi người ôm lấy Nguyên Sam, đồng thời ở dưới chân hiện lên một đại pháp trận truyền tống, hai người lập tức biến mất ngay tại chỗ.
Chỉ trong nháy mắt, hai người đã dịch chuyển đến một nơi khác.
Lần truyền tống này không gây ra phản ứng khó chịu giống những lần trước, thân thể chỉ thoáng mất đi trọng lực, chớp mắt thì đã được dịch chuyển tới nơi.
Trước mắt là một hành lang tối đen, sâu hun hút không nhìn thấy cuối, chỉ có một ngọn đèn loe loét nằm trên vách tường bên trái cách đó không xa.
Ngọn đèn đó được làm từ một loại tinh thạch phát sáng đặc thù, nhưng bởi vì đã trải qua biết bao năm tháng nên ánh sáng đã dần dần tàn lụi.
Nguyên Sam từ trong lòng y bước xuống, đổi thành nắm chặt tay Giang Vị Lâm, đứng sát bên cạnh y.
Giang Vị Lâm thấy vậy cũng không nói gì, y biết giờ phút này tâm tình của đứa nhỏ vô cùng nhạy cảm. Hơn nữa với tình trạng thân thể hiện tại của y cũng khó mà ôm Nguyên Sam được lâu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!