Sau khi phá giải pháp trận trong di tích, Tống Thanh để mọi người ở tại chỗ nghỉ ngơi.
Hắn vừa hỗ trợ cho những đệ tử bị thương, vừa chỉ điểm đôi điều cho những ai gặp khó khăn trong tu luyện, thỉnh thoảng cũng dành ra một chút thời gian để nói vài câu với Vương Văn Hưng.
Tuy Tống Thanh không tán đồng hành vi ức h**p phàm nhân của Vương Văn Hưng, nhưng dù sao họ cũng là đồng môn, có lẽ hắn ta chỉ nhất thời hồ đồ nên mới làm vậy, hơn nữa Giang Vị Lâm cũng đã thay trời hành đạo trừng phạt hắn ta rồi, Tống Thanh cũng không định nói thêm, chỉ mong từ nay đối phương có thể thật lòng hối cải.
Thế nhưng trong mắt Vương Văn Hưng thì lại là: Bản thân hắn ta đã chịu nhục nhã trước một phàm nhân, bây giờ còn bị một thằng nhóc 12 tuổi giáo huấn.
Tu tiên luôn tôn sùng kẻ mạnh, thế nhưng không phải ai cũng có tâm kính trọng đối với những người nhỏ tuổi, ngoài khinh thường thì còn có đố kỵ. Vương Văn Hưng cảm thấy Tống Thanh chẳng qua chỉ nhờ vào thiên phú nên mới leo lên được vị trí hôm nay, may mắn được đầu thai vào một cơ thể tốt mà thôi.
Hắn ta ôm một bụng oán khí nhưng lại không để lộ ra ngoài, ngược lại còn bày ra bộ dáng thành thật lắng nghe.
Giang Vị Lâm để tâm nên nhận ra được điểm này, y muốn nói với Tống Thanh vài câu nhưng lại sợ đối phương suy nghĩ nhiều.
Cho nên y lựa chọn nhắc nhở Liễu Nhược Hân.
Y không thuật lại chi tiết những chuyện đã xảy ra, chỉ nói lúc Vương Văn Hưng định ra tay với mình thì đã bị Tống Thanh ngăn lại: "Sư tỷ, ta cảm thấy ánh mắt của hắn ta có điểm khác thường, muốn nhờ sư tỷ thay Tống sư huynh lưu tâm một chút."
Liễu Nhược Hân còn chưa kịp mở miệng, Giang Vị Lâm đã nói tiếp: "Sư tỷ, tính tình của Tống sư huynh như thế nào, ngươi là người hiểu hơn ai hết, huynh ấy sẽ không nghi ngờ những việc này. Ta nghĩ sư tỷ là người tỉ mỉ hơn nên mới nói với sư tỷ."
Lời nhận xét này quả thật đã làm hài lòng Liễu Nhược Hân.
Nàng lập tức gật đầu đáp ứng, ánh mắt mang theo cảnh giác mà nhìn chăm chú về phía Vương Văn Hưng.
"Sư tỷ, đừng quá lộ liễu, nếu không sẽ bị phát hiện." Giang Vị Lâm nhắc nhở.
"Được, việc này cứ giao cho ta." Liễu Nhược Hân tự tin vỗ ngực.
"Đa tạ sư tỷ." Giang Vị Lâm mỉm cười.
Chúng đệ tử nghỉ ngơi một đêm, sau khi điều chỉnh tốt trạng thái, Tống Thanh lại dẫn đội ngũ tiếp tục lên đường.
Hắn vừa phải chăm sóc cho người bị thương vừa không thể chậm trễ hành trình, quả thực vô cùng vất vả.
Giang Vị Lâm vẫn theo sát bên cạnh, mỗi lần đoàn người dùng linh lực tăng tốc đều phải nhờ Tống Thanh mang y đi cùng.
Trong năm ngày còn lại, bọn họ đã vượt qua vô số núi non và cạm bẫy, lộ trình dày đặc liên miên. Giang Vị Lâm đã lấy tơ lụa và vải thô chồng lên nhau cột chặt Nguyên Sam trên ngực mình.
Nóng thì có nóng, nhưng so với việc để đứa nhỏ dầm mưa dãi nắng thì đỡ hơn.
Điều kiện bên trong bí cảnh này vô cùng khắc nghiệt.
Giang Vị Lâm nhấp một ngụm nước làm mềm đôi môi khô nứt, Bạch Thanh Đằng trên vai y đã bị nóng đến mức chẳng buồn động đậy, chỉ khi y lấy nước ra mới lười biếng bò qua muốn uống một chút.
"Cái này mới là của ngươi." Giang Vị Lâm ngăn lại, thuận tay lấy một hồ lô nhỏ chứa nước đưa cho hồ ly.
Còn tay kia thì đang nâng túi nước đút cho Nguyên Sam uống.
"Ca ca uống thêm một chút đi." Nguyên Sam đưa tay đẩy qua.
"Không uống nữa." Giang Vị Lâm xoa mặt Nguyên Sam, lúc đầu y cảm thấy việc mang theo một đứa nhỏ sẽ rất phiền phức, nhưng bây giờ lại thấy cũng không tệ. Y không biết những đứa trẻ khác như thế nào, nhưng Nguyên Sam thật sự khiến người ta bớt lo.
Vừa ngoan lại vừa nghe lời.
Có đôi khi còn hiểu chuyện đến đau lòng.
Sau một thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi, mọi người lại tiếp tục lên đường. Tống Thanh thi triển một thuật pháp lên người Giang Vị Lâm, y được một luồng khí mát nhàn nhạt bao quanh khắp cơ thể.
"Đa tạ Tống sư huynh." Giang Vị Lâm ôm đứa nhỏ nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!