Nguyên Sam cố sức trấn định, mềm mại nói: "Những chuyện trước kia ta đều không nhớ rõ nữa, ca ca."
Nói xong lại mím môi, tủi thân thấp giọng nói: "Ca ca đừng ghét bỏ ta." Dứt lời liền nhào vào lòng ngực Giang Vị Lâm, bộ dáng dường như rất thương tâm.
Giang Vị Lâm nhìn đứa nhỏ một hồi lâu, thấy Nguyên Sam nức nở muốn khóc mới mở miệng nói: "Không ghét."
Thuận tiện xoa xoa đầu đứa nhỏ.
Trong lòng lại nghĩ có lẽ mình quá đa nghi rồi. Một đứa nhỏ mới ba tuổi, sao lại tìm mọi cách để che giấu quá khứ như vậy?
Giang Vị Lâm thở dài.
Nguyên Sam thì sau lưng đã vã mồ hôi, mãi đến khi nhận ra Giang Vị Lâm không còn chú ý đến mình nữa mới âm thầm trút được gánh nặng.
Bạch Thanh Đằng ở một bên tròn xoe đôi mắt.
Có phải ảo giác của hắn hay không? Sao hắn cứ cảm thấy bộ dạng thương tâm vừa rồi của tiểu Ma tu này lại giống như cái cách mà Giang Vị Lâm giả vờ yếu đuối thế!
Phía bên này, Tống Thanh đã ngồi thiền khôi phục được một chút linh khí. Hắn nhìn qua hai người đệ tử vẫn còn đứng chôn ở chân một bên, phất tay thi triển một đạo cách âm trận giữa hắn và Giang Vị Lâm.
"Tống sư huynh?" Giang Vị Lâm hơi nghi hoặc.
Sau khi bố trí cách âm trận, Tống Thanh chậm rãi mở lời: "Có một chuyện ta đã cân nhắc nhiều lần, hiện tại vẫn phải nói với ngươi."
Giang Vị Lâm nhìn ánh mắt do dự của Tống Thanh, ôn hòa nói: "Tống sư huynh xin cứ nói."
"Ban đầu ta không định nói cho ngươi biết. Dù sao ngươi cũng là phàm nhân, tất nhiên sẽ có lối sống thuận theo thế tục. Nhưng hiện tại ngươi đã biết đến thiên địa khế ước, chắc là không định chỉ an phận làm phàm nhân thôi có đúng không?"
Thấy Giang Vị Lâm không phản bác, Tống Thanh tiếp tục: "Một phàm nhân chân chính, tuyệt đối sẽ không thể sử dụng được phù chú mà ta cho. Loại phù đó cần phải có linh khí kích hoạt thì mới khởi động được."
Giang Vị Lâm ngẩn người: "Sư huynh muốn nói..."
"Ngươi có biết trên thế gian có một loại thể chất gọi là 'Thiên linh thể' hay không?
Thiên linh thể, nghĩa cũng như tên, là một dạng thể chất từ khi sinh ra thì trên người đã có linh khí hội tụ. Khác với tu sĩ bình thường cần phải vận công mới hấp thụ được linh khí, Thiên linh thể chính là một thân thể tụ linh bẩm sinh, không cần cưỡng cầu vận hành, quanh thân sẽ vĩnh viễn có linh khí sung túc, tu luyện cũng nhanh hơn người thường gấp mấy lần."
Tống Thanh khép mắt: "Cho nên lá phù lần đó cần phải rót linh khí mới sử dụng được, bản thân ngươi cũng giống như ngâm mình giữa biển linh khí, tự nhiên có thể kích hoạt lá phù. Còn con bạch hồ này, ngươi không rõ lai lịch của nó, có lẽ cũng bởi vì bản thân ngươi là thiên linh thể nên mới hấp dẫn nó tới gần."
Thì ra là vậy.
Giang Vị Lâm đã hiểu, thảo nào tiểu hồ ly này cứ khăng khăng muốn đi theo mình.
Nghĩ đến đây, y nghiêng đầu liếc bạch hồ một cái, trong mắt thoáng hiện lên một tia nguy hiểm.
Bạch Thanh Đằng: ?
Không phải là ta không muốn nói! Ta chưa kịp nói thôi mà!
"Đa tạ Tống sư huynh chỉ điểm, chuyện này đối với ta vô cùng quan trọng." Giang Vị Lâm cúi đầu hành lễ.
Tống Thanh thở dài: "Có được thể chất này, tất nhiên sẽ có lợi trong việc tăng tốc nâng cao cảnh giới. Nhưng hại ở chỗ ngươi tuyệt đối không thể để cho người khác phát hiện ra. Nếu ngươi cả đời này không tiếp xúc với giới tu đạo, an ổn làm một phàm nhân thì sẽ không dễ dàng bị phát hiện. Nhưng một khi đã bước chân vào con đường tu hành, rất khó đảm bảo không để lộ sơ hở.
Thiên linh thể rất khó để nhận ra, chỉ có linh thú bẩm sinh nhạy cảm với linh khí hoặc một người nhạy bén như ta mới cảm nhận được. Phàm nhân tuyệt đối không thể nhìn thấu. Nhưng nếu ngươi thực sự muốn đi trên con đường này, chắc chắn sẽ đụng phải không ít người nhạy bén."
"Ngươi phải hết sức cẩn thận."
"Dám hỏi sư huynh, nếu không may ta bị phát hiện thì sẽ ra sao?"
"Tốt thì bị giam giữ, xấu thì... có lẽ sẽ bị lấy đi căn cốt." Tống Thanh nặng nề nói: "Tuy căn cốt bị lấy đi thì hiệu quả tụ linh cũng sẽ giảm nhiều, nhưng vẫn có không ít kẻ tàn nhẫn muốn thu thập vô số căn cốt để lưu trữ. Đặc biệt là Ma Tu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!