Chương 14: (Vô Đề)

Đối diện với ánh mắt tràn đầy khiếp sợ và trách cứ của Bạch Thanh Đằng, Giang Vị Lâm vô tội chớp mắt, rõ ràng y đã hỏi trước rồi, đối phương còn vui vẻ đồng ý đi theo y cơ mà.

Bạch Thanh Đằng chỉ đành dùng ánh mắt đầy thương hại mà nhìn tên tiểu tử đầu to ở đối diện.

Thua là chuyện tuyệt đối không thể. Đầu to, ngươi lo mà mặc niệm đi thôi, túi trữ vật kia chẳng bao lâu sẽ không còn thuộc về ngươi nữa.

Dưới sự chứng kiến của một vài người xung quanh, Giang Vị Lâm và Vương Văn Hưng rất nhanh lập xong thiên địa khế ước.

Bạch Thanh Đằng biết mình đã bị lợi dụng, chỉ có thể âm thầm rơi lệ trong lòng, bi thương nghĩ mình chẳng qua chỉ là một con hồ yêu đáng thương bị người ta khống chế mà thôi.

Cái gì? Bảo hắn trói phàm nhân này đem đi, ngày ngày sủng ái?

Hừ, không được, hắn là một hồ yêu chính trực nha!

Theo khế ước thành lập, xung quanh hiện ra một vòng sáng trắng bao phủ lấy hai người Giang Vị Lâm và Vương Văn Hưng.

Giang Vị Lâm ôm bạch hồ trong ngực, nhìn vẻ mặt nắm chắc phần thắng của Vương Văn Hưng, chậm rãi thở dài: "Ta chỉ là một phàm nhân thôi, sao có thể đánh thắng được ngươi chứ."

"Sao? Vừa đáp ứng xong thì đã muốn hối hận rồi à?" Vương Văn Hưng cười khẩy, "Muộn rồi!"

Hắn ta đã hạ quyết tâm phải dạy dỗ tên phàm nhân này một trận nhớ đời.

Huống hồ đã có được sự ràng buộc của thiên địa khế ước, cho dù Tống Thanh có tỉnh lại cũng không thể ngăn cản được hắn ta!

"Rõ ràng biết ta chỉ là một phàm nhân yếu ớt mà ngươi còn làm như vậy..." Giang Vị Lâm nhàn nhạt cười, "Thực sự quá đáng."

Một cơn hàn ý vô hình lan tràn khắp toàn thân, khiến Bạch Thanh Đằng không khỏi run rẩy.

Ngay sau đó, Giang Vị Lâm bất thình lình ném bạch hồ ra ngoài.

Không kịp đề phòng, Bạch Thanh Đằng dang rộng hai chân, suýt chút nữa thì ngã cắm mặt xuống đất. May mà hắn phản ứng nhanh chóng, xoay mình một cái mới miễn cưỡng đứng vững.

"Ngao ngao ngao!" Muốn ném thì cũng phải nói trước một tiếng chứ! Bổn hồ yêu suýt nữa thì mất hết hình tượng rồi!

Vương Văn Hưng cười lạnh, ánh mắt tràn đầy vẻ trào phúng. Hắn ta đưa tay nắm lấy chuôi kiếm bên hông, đang định rút ra thì động tác bỗng nhiên ngưng bặt, cả người cứng đờ ngay tại chỗ.

Bạch hồ khẽ ngâm một tiếng, dưới chân nó hiện lên một pháp trận màu trắng. Ngay khoảnh khắc này, dưới chân Vương Văn Hưng cũng hiện lên một pháp trận tương đồng, trực tiếp định trụ toàn thân khiên hắn ta không thể nhúc nhích dù chỉ mảy may.

Vương Văn Hưng trừng lớn mắt, liều mạng giãy giụa nhưng hoàn toàn vô dụng. Cuối cùng không nhịn nổi gầm lên: "Cái gì thế này!"

Hai tên đệ tử bên ngoài mờ mịt, kinh ngạc đưa mắt nhìn nhau.

"Ngươi đã dùng thứ tà thuật gì! Đáng chết!" Thời gian thân thể bị trói buộc càng lâu, Vương Văn Hưng càng thêm hoảng loạn, bắt đầu gào thét điên cuồng.

Giang Vị Lâm an nhàn nhìn hắn ta, lông mi dài rủ xuống, thong thả mở miệng: "Nếu bây giờ ngươi chịu nhận thua sẽ bớt đi rất nhiều phiền toái đó."

"Ngươi nói đùa gì vậy!" Vương Văn Hưng nằm mơ cũng không ngờ bản thân còn chưa kịp xuất chiêu đã bị chế ngự toàn bộ như vậy. Đối phương rõ ràng chỉ là một phàm nhân thôi mà!

Ánh mắt hắn ta đảo nhanh, bỗng nhiên dừng lại trên người Bạch Thanh Đằng.

Là con hồ ly này! Chính là nó!

Nhất định đó không phải là một con hồ ly tầm thường!

Hai mắt Vương Văn Hưng trừng lớn khó tin. Trên trán rịn ra tầng tầng mồ hôi, sống lưng cũng bị mồ hôi lạnh thấm ướt vạt áo.

Hắn ta bị tính kế rồi! Bị một phàm nhân tính kế!

Làm sao có thể bại dưới tay một phàm nhân như vậy!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!