Chương 13: (Vô Đề)

"Lão... cái gì mà lão yêu bà?"

Bạch Thanh Đằng, kẻ được xưng tụng là hồ yêu đẹp nhất Thanh Khâu, cảm thấy gân xanh trên trán giật giật liên hồi.

"Ngươi nói gì?" Hắn nghiến răng nghiến lợi, giơ tay xách Nguyên Sam từ dưới đất lên.

Đứa nhỏ được ăn uống đầy đủ mấy ngày nay nhưng mới chỉ tròn trịa hơn một chút, vẫn còn rất nhẹ, nó không ngừng giãy giụa, liều mạng muốn thoát khỏi tay Bạch Thanh Đằng.

Bạch Thanh Đằng lắc lắc đứa nhỏ, phát hiện nó tựa hồ đã quên hết những chuyện vừa rồi.

Lạ thật.

Hắn thuận tay ném nó trở lại trên mặt đất.

Đúng lúc này, Giang Vị Lâm chậm rãi tỉnh lại, y nỗ lực mở mắt, đập vào tầm nhìn chính là một mảng trắng xoá.

"Tỉnh rồi?" Bạch Thanh Đằng chú ý, một tay hắn còn đang đỡ lấy lưng Giang Vị Lâm.

Giang Vị Lâm mơ hồ gật đầu, bấu vào vạt áo trước ngực đối phương để ngồi dậy, sau đó quay đầu, lông mày chậm rãi nhíu lại: "Ngươi là ai?"

Bạch Thanh Đằng hơi cúi đầu, mái tóc trắng như tuyết trượt xuống bờ vai, bên trên phảng phất hương thơm nhè nhẹ, dung nhan tuấn mỹ mang theo nét yêu dị, con ngươi màu đỏ tươi phảng phất như câu hồn nhiếp phách.

"Ngươi nói thử xem?"

Giang Vị Lâm lập tức nhớ ra: "Hồ ly?"

Bạch Thanh Đằng không đáp, chỉ hừ một tiếng.

"Sao ngươi lại... biến thành bộ dáng này?" Giang Vị Lâm hỏi xong thì cũng nhớ đến trong sách có đề cập đến một chủng loài gọi là Yêu tộc, chỉ là miêu tả quá ít, nên nhất thời y không thể nhớ ra.

Bạch Thanh Đằng nhìn Giang Vị Lâm trong lồng ngực, nghĩ đến mấy ngày qua mình đã phải lấy lòng đứa trẻ này, lại còn bị một thằng nhãi ba tuổi nhổ lông, tâm tình càng thêm uất ức. Đường đường là Hồ yêu Thanh Khâu, từ khi nào hắn phải chịu qua sự nhục nhã thế này!

Vừa định phô trương thanh thế, đường hoàng giới thiệu bản thân cho hài tử nhân loại có Thiên linh thể này biết để sau này y còn biết tôn trọng mình hơn.

Thì... "Bịch" một tiếng.

Giang Vị Lâm từ trong ngực hồ yêu rơi xuống đất, mà nam tử tóc trắng cũng biến trở lại thành một con bạch hồ, rớt cái "bẹp" ngay bên cạnh.

Bạch Thanh Đằng: ???

Hắn ngẩn ngơ nhìn móng vuốt của chính mình, tức thì lông lá toàn thân đều dựng đứng!

Bổn hồ yêu còn chưa kịp thị uy kia mà!

Cục lông trắng ngay lập tức chạy vòng vòng trên mặt đất, điên cuồng kêu ngao ngao.

"Ca ca, nó điên rồi." Nguyên Sâm khinh bỉ nói, tay chân lồm cồm bò lại vào lòng ngực Giang Vị Lâm.

Giang Vị Lâm thuận tay ôm đứa nhỏ, không biết nhớ ra điều gì, cũng xách luôn bạch hồ lên.

"Ngươi biến nhỏ rồi có còn thi triển được pháp thuật không?"

Bạch Thanh Đằng không vui, thở phì phì nằm im trên tay y không nhúc nhích.

"... Ta ôm ngươi." Giang Vị Lâm thử thăm dò, y nhớ trước khi ngất xỉu dường như đã nghe thấy đối phương nói những lời này.

Nghe vậy, Bạch Thanh Đằng lập tức phấn chấn, đôi tai lông xù xù điên cuồng run run.

Khoảng cách càng gần thì càng dễ hấp thu linh khí. So với nằm trên vai, dựa vào lòng Giang Vị Lâm xác thật là một lựa chọn tuyệt vời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!