Chương 11: (Vô Đề)

Một đứa nhỏ mới ba tuổi thì thất lạc nhiều năm cái gì?

Giang Vị Lâm nói xong còn tự cảm thấy bản thân thật vô nghĩa.

Nhưng Tống Thanh cũng không để ý đến chi tiết này. Hắn đã đáp ứng dẫn Giang Vị Lâm đi cùng thì sẽ nói được làm được, lập tức dặn dò một tiếng với các đệ tử trong đội, sau đó vừa đi vừa giải thích cho y nghe.

"Nơi đây là bí cảnh do trưởng lão của các tông môn hợp lực lại mở ra, dành cho các đệ tử dưới kỳ Trúc Cơ tầng năm rèn luyện. Bên trong tuy có nguy hiểm nhưng không đến mức nguy hiểm đến tính mạng, còn muốn thu được cơ duyên thì cần dựa vào thực lực và vận may của mỗi người.

Thông thường chỉ có các đệ tử trong tông môn được trưởng lão phân phát cho chìa khoá mới vào được bí cảnh. Ta đoán ngươi đã tình cờ giẫm phải một lối vào khác nên mới vào đây được, loại tình huống này thực sự rất hiếm."

"Thì ra là vậy." Giang Vị Lâm nghiêm túc gật đầu.

"Hiện tại bí cảnh còn 7 ngày nữa mới khép lại, ngươi cứ theo chúng ta, ta sẽ bảo hộ ngươi an toàn." Tống Thanh nói.

Giang Vị Lâm lộ ra vẻ cảm kích, "Đa tạ Tống sư huynh."

Nguyên Sam nghe vậy, đôi mắt đen láy xoay chuyển, ngẩng đầu nhìn ca ca lại nhìn sang Tống Thanh, bĩu môi không mấy vui vẻ.

Chờ hai người nói xong, Liễu Nhược Hân mới bước tới gần: "Một phàm nhân như ngươi mà rơi vào nơi này, cũng không biết là may mắn hay xui xẻo nữa. Nếu không phải gặp được chúng ta, ngươi đã thành miếng mồi ngon cho dã thú rồi."

"Nhờ phúc của sư tỷ nên ta mới có thể hữu duyên gặp lại các ngươi." Giang Vị Lâm ôm đứa nhỏ, nói lời nịnh nọt không chớp mắt.

Liễu Nhược Hân bị y nói đến đỏ mặt, hừ một tiếng: "Tên háo sắc này, mồm mép cũng ngọt thật."

"Sư muội." Tống Thanh cau mày.

Liễu Nhược Hân le lưỡi làm mặt quỷ, "Muội biết rồi, không gọi y như vậy nữa là được chứ gì."

Nàng quay đầu nhìn đứa nhỏ trong lòng Giang Vị Lâm: "Đệ đệ ngươi nhỏ như thế, vậy phụ mẫu của các ngươi đâu?"

Giang Vị Lâm trầm mặc một chút, "Đều đã mất."

Lời vừa nói ra, không khí xung quanh bỗng dưng trở nên an tĩnh. Sau đó Liễu Nhược Hân vội vàng nói: "Vậy... vậy từ trước tới giờ ngươi luôn một mình chiếu cố đệ đệ sao? Thật là vất vả quá."

"Cũng ổn, nhờ có các ngươi mà ta mới có thể tìm được nó. Trước đó đệ đệ của ta chỉ có một mình thôi, không biết đã phải chịu bao nhiêu cực khổ rồi." Giang Vị Lâm vẻ mặt từ ái xoa đầu đứa nhỏ.

Nguyên Sam: ...

Liễu Nhược Hân càng thêm thương xót mà nhìn hai huynh đệ bọn họ.

"Ngươi yên tâm, có Đại sư huynh ở đây, chắc chắn sẽ bảo hộ các ngươi bình an rời khỏi bí cảnh mà."

Giang Vị Lâm mỉm cười, chưa kịp lên tiếng hỏi thêm thì bên cạnh đã có một đệ tử lanh miệng chen vào: "Này, ngươi là phàm nhân, sao lại quen biết Đại sư huynh và sư tỷ được vậy?"

Giang Vị Lâm quay lại, thấy là một thiếu niên 16-17 tuổi, lớn hơn y khá nhiều.

Kỳ thực trong đội ngũ này không phải chỉ toàn thiếu niên, ngược lại còn có những người trông đã hơn 20, thậm chí 30 tuổi.

Người tu tiên không phân định bối phận theo tuổi tác hay thời gian nhập môn mà là dựa vào tôn ti trong tông môn.

Tống Thanh tuy chỉ mới 12 tuổi nhưng lại là đệ tử đầu tiên mà tân chưởng môn thu nhận, hơn nữa 12 tuổi đã đạt đến Trúc Cơ tầng hai. Phải biết, thường thì người ta phải ngoài 50 tuổi mới có thể đột phá kỳ Trúc Cơ, những kẻ hai mươi mấy tuổi mà đạt đến cảnh giới này đều được xem là thiên phú hiếm có.

Cho nên Tống Thanh chính là một thiên tài.

Bí cảnh lần này dành cho những tu sĩ dưới kỳ Trúc Cơ tầng năm mới được tiến vào, Tống Thanh là Trúc Cơ tầng 2, làm người dẫn đội quả nhiên thực thích hợp.

Trong đội, bất kể là thiếu niên 15-16 tuổi hay người hơn 30 tuổi đều phải gọi hắn một tiếng Đại sư huynh.

"Tống sư huynh đã từng có ơn đối với ta. Khi đó ta không một xu dính túi, cả người dơ bẩn lại đói khát, may mà Tống sư huynh không hề khinh thường, còn ban cho ta tiền bạc và bùa hộ thân..." Giang Vị Lâm chưa nói hết câu đã bị Tống Thanh đánh gãy: "Không cần nhiều lời."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!