"Tống sư huynh!"
Chưa đặt chân vào điện, từ xa Giang Vị Lâm đã nhìn thấy một bóng lưng quen thuộc, y nhanh chóng lấy lại tinh thần và bước tới.
Tống Thanh hầu như đã nhận ra ngay khi Giang Vị Lâm vừa đến gần, hắn quay người lại, hai mắt mở to, ngẩn ngơ nhìn đối phương đang mang theo ý cười chạy đến.
"Tống sư huynh, đã lâu không gặp!"
Giang Vị Lâm cười nói, sự khẩn trương ban đầu ngay lập tức tan biến khi nhìn thấy gương mặt quen thuộc của đối phương, sự thân thiết và hoài niệm chậm rãi dâng lên trong lòng.
"Những năm này không biết sư huynh sống như thế nào?" Giang Vị Lâm rất tự nhiên và niềm nở, y vẫn giống như 300 năm trước, không có một chút thay đổi nào.
Thế nhưng Tống Thanh xưa nay luôn kịp thời hồi đáp giờ đây lại hoàn toàn im lặng, hắn lẳng lặng nhìn Giang Vị Lâm rất lâu, cho đến khi không nhịn được muốn đưa tay chạm nhẹ vào đối phương, bất chợt nhìn thấy những dấu vết trên cổ kia thì đột nhiên dừng lại.
Đây là...
"Tống Chưởng môn ghé thăm, chúng ta không thể nghênh đón từ xa, thất lễ rồi." Nguyên Sam từ ngoài cửa chậm rãi đi vào điện, bình tĩnh mở miệng nói lời khách sáo.
"Là ngươi...?" Tống Thanh thốt lên.
Vẻ kinh ngạc này của Tống Thanh khiến Giang Vị Lâm có chút khó hiểu, lẽ nào Tống sư huynh cũng đã mấy trăm năm không gặp Nguyên Sam rồi sao?
Thực tế là chỉ có hai người họ biết, Tống Thanh đang nói về dấu vết trên cổ Giang Vị Lâm.
Nguyên Sam cười nhạt một tiếng, xem như đáp lại.
Nhất thời, Tống Thanh chỉ cảm thấy một trận mất mát.
Mấy trăm năm này, mặc dù ban đầu biết được tâm tư của Nguyên Sam, nhưng lâu dần hắn cũng đã nhận ra Giang Vị Lâm đối xử với Nguyên Sam cũng rất đặc biệt.
Khi đó hắn đã từng hối hận, hối hận vì đã không nói gì với Giang Vị Lâm, hối hận vì sự dè dặt của bản thân, hắn chỉ nghĩ Vị Lâm không thích nam nhân nên cũng sẽ không thích mình. Vì vậy ban đầu khi biết Nguyên Sam và Giang Vị Lâm đã từng có một đoạn tình cảm, hắn đã vô cùng không cam lòng.
Nhưng cho dù không cam lòng hay hối hận đi nữa thì có ích gì? Bởi vì Giang Vị Lâm đã biến mất.
Rồi 100 năm, 200 năm...
Những tháng năm đợi chờ dài đằng đẵng cũng dần dần dập tắt đi phần tình cảm nồng nhiệt ban đầu trong lòng hắn, thế nhưng hôm nay được gặp lại cố nhân, những cảm xúc năm xưa lại đột nhiên trỗi dậy, như thể quay trở về với mấy trăm năm trước.
Đối mặt với cảm giác luyến mộ trong lòng mình, Tống Thanh chỉ đành bó tay không có biện pháp.
Tống Thanh nhắm mắt lại, nhìn Giang Vị Lâm một cái thật sâu.
Nhưng giờ đây hắn đã không còn là một tu sĩ Kim Đan mới vào đời nữa, hắn đã là một Chưởng môn nắm giữ vận mệnh của cả Huyền Linh Tông, là người đại diện cho Chính đạo đi giao thiệp với Ma Tôn.
Lời nói và hành động của hắn đã không còn đại diện cho bản thân được nữa.
Hắn đã sớm vô duyên với Giang Vị Lâm.
"Tống sư huynh, sao vậy?" Giang Vị Lâm thấy đối phương trầm mặc hồi lâu, không khỏi lo lắng hỏi.
Cảm giác tách biệt rõ ràng dâng lên trong lòng, Tống Thanh dần dần buông xuôi.
Thực ra ngay khoảnh khắc nhìn thấy Giang Vị Lâm, nỗi chấp niệm bấy lâu nay trong lòng Tống Thanh cũng đã dần tan biến.
Cứ như vậy đi, Nguyên Sam rất hợp với Giang Vị Lâm, có lẽ không một ai có thể giống như đối phương, suốt mấy trăm năm vẫn giữ được một tình yêu nồng nhiệt như cũ.
"Không sao."
Tống Thanh thần sắc tự nhiên, hắn thở dài nói, "Bởi vì quá lâu rồi không gặp ngươi, ta có chút kinh ngạc mà thôi, ngươi vẫn không khác khi xưa một chút nào cả."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!