Chương 10: (Vô Đề)

Bọn họ đã rời thành được năm ngày.

Rời khỏi Tô gia, Giang Vị Lâm xách theo một tay nải nhỏ do Tô Dao Tình chuẩn bị rồi lên đường. Vải dệt bên ngoài mềm mại nhưng bền chắc, bên trong nhét đủ các loại điểm tâm và thức ăn.

Lúc này y đã khác hẳn với dáng vẻ khi mới vào thành. Khi đó trên người y chỉ có một bộ y phục rách nát. Giang Vị Lâm của hiện tại khoác áo vân cẩm, trong tay lại có không ít bạc tiền. Trong đó quý giá nhất đương nhiên là túi không gian, bên trong có chứa đựng đan dược và công pháp, nhiều không đếm xuể.

Giang Vị Lâm lục lọi trong túi, lấy ra một tấm chăn mỏng đắp lên người tiểu hài tử đang ngủ say trong lòng mình.

Bên ngoài, bánh xe lăn trên con đường gập ghềnh, khoang xe bên trong lắc lư dữ dội.

Có tiền rồi, Giang Vị Lâm tự nhiên thuê hẳn một cỗ xe ngựa. Trước khi đi y còn thuận tiện dò hỏi tung tích của Càn Thiên Môn. Lúc đầu, y biết đến môn phái này cũng là nhờ lời bàn tán của mọi người khi còn ở khách đ**m.

Trong nguyên tác, Càn Thiên Môn là môn phái lớn đứng hàng thứ năm. Bởi vì cốt truyện đều xoay quanh nhân vật chính cho nên tác giả cũng không miêu tả nhiều đến tông môn này.

Chỉ biết rằng đây là một tông môn rất đoàn kết, bầu không khí bên trong cũng khá hoà thuận.

Nhưng điều mà Giang Vị Lâm coi trọng chính là nơi này sẽ không có bất kỳ liên quan gì đến cốt truyện chủ tuyến.

Trong nguyên tác, bất luận kẻ nào có dính dáng đến nam chủ đều sẽ có kết cục chẳng lành. Bản thân Giang Vị Lâm vừa muốn trở nên cường đại, lại vừa không muốn phải va chạm với nhân vật chính, vậy thì tất nhiên y phải tránh xa tất cả môn phái hay địa điểm có liên quan.

Yên ổn tu tiên chẳng phải sẽ tốt hơn sao?

Xe ngựa khởi hành từ tờ mờ sáng. Bởi vì chưa ngủ đủ giấc, Nguyên Sam ngồi chưa được bao lâu đã gục đầu ngủ say.

Tiểu hài tử yêu cầu ngủ nhiều.

Đến gần trưa, Nguyên Sam mới mơ mơ màng màng tỉnh lại.

"Ca ca..." Nguyên Sam nắm vạt áo trước ngực Giang Vị Lâm, cố gắng chui sâu vào lòng y.

"Được rồi, đừng nhúc nhích." Giang Vị Lâm đỡ lấy thân mình đứa nhỏ, tiện tay lột tấm chăn đang đắp trên người để sang một bên.

Mất đi lớp chăn nóng nực, thay vào đó là làn gió mát lạnh, Nguyên Sam lập tức tỉnh táo hẳn lên.

"Ngươi đói chưa?" Giang Vị Lâm ôm đứa nhỏ dựa lưng vào ghế, vừa hỏi vừa lấy vài miếng điểm tâm từ trong tay nải ra.

Tiểu hài tử nhẹ nhàng gật đầu.

Giang Vị Lâm đút mấy miếng cho Nguyên Sam, đứa nhỏ ăn điểm tâm trên tay y, nói: "Ca ca cũng ăn."

"Ta chưa đói." Giang Vị Lâm nói.

Cho đứa nhỏ ăn được nửa chừng, xe ngựa đột nhiên thắng gấp lại.

Giang Vị Lâm theo bản năng đưa tay bấu chặt vào vách gỗ, thiếu chút nữa đổ người ra ngoài theo quán tính.

"Tiểu công tử xin thứ tội! Có một con hồ ly từ đâu chạy ra giữa đường ạ!" Xa phu vội vàng kéo rèm lên giải thích.

"Hồ ly?" Giang Vị Lâm nhíu mày.

Vừa dứt lời, bên ngoài quả nhiên vang lên tiếng kêu "chít chít" giống như hưởng ứng.

Giang Vị Lâm ôm Nguyên Sam bước xuống, quả nhiên trông thấy một con bạch hồ đang nằm sõng soài trước xe ngựa.

Không biết có phải ảo giác hay không, y cảm thấy khi ánh mắt của con hồ ly đó rơi trên người mình, tiếng kêu liền trở nên kiều mị khác thường.

Y nhíu mày càng chặt.

"Tiểu công tử đừng lo, để ta ném nó vào bụi cỏ ven đường là xong." Xa phu hấp tấp nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!