Mùi máu tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi, bốn bề lẩn quẩn hương vị thối rữa từ vô số thi cốt.
Một nam nhân mặc quan phục nha dịch kéo theo một chiếc xe gỗ nhỏ, dừng lại trước một cái hố sâu. Hắn dùng sức, hai tay nâng mạnh, mấy cỗ thi thể già có trẻ có từ trên xe rơi xuống hố.
"Bình bịch—"
Âm thanh va chạm khô khốc vang lên, khiến cho bầu không khí chết chóc nơi đây lại càng thêm rõ rệt.
Người kia vỗ đi vụn gỗ còn dính trên tay, nhíu mày lẩm bẩm: "Người chết đói càng ngày càng nhiều."
Vừa dứt lời, mùi tử khí nồng nặc khiến hắn nhíu mày sâu hơn, lập tức xoay người rời đi. Tiếng bước chân xa dần, bên trong hố chôn tập thể bất chợt truyền ra một chút động tĩnh.
Một bàn tay từ đống thi thể vươn ra.
"Ọe... khụ khụ... khụ..."
Giang Vị Lâm vất vả lắm mới bò ra khỏi đống thi thể, ngay lập tức bị mùi hôi thối xộc vào mũi khiến dạ dày co rút đau đớn. Y ôm bụng nôn khan mấy lần mới run rẩy đưa tay bám vào vách hố.
Tứ chi vô lực, sức lực nhanh chóng bị xói mòn.
Y dùng đầu ngón tay cào mạnh vào lớp đất vàng cứng rắn, bàn chân giẫm lên những xác chết chồng chất, gắng hết sức mới bò được ra khỏi hố.
Ngã người nằm trên mặt đất, y th* d*c kịch liệt. Vừa lấy lại tinh thần thì toàn thân đã đau đến toát mồ hôi lạnh.
Đúng là... nghiệp chướng.
Giang Vị Lâm giơ tay lên, dùng mu bàn tay áp lên đôi mắt, che đi ánh nắng chói chang trên đỉnh đầu.
Y chưa từng nghĩ, bản thân chết rồi mà vẫn phải chịu tội như thế này.
Giang Vị Lâm thực sự đã chết một lần. Không phải chết già, cũng không phải bị người khác mưu sát.
Rất đơn giản, chết vì tai nạn giao thông.
Y bị cuốn vào gầm một chiếc xe tải lớn, xương cốt và ngũ tạng đều bị nghiền nát, máu nóng không ngừng tuôn chảy ra ngoài... Đó là cảm giác cuối cùng trong ký ức của y.
Nào ngờ Giang Vị Lâm có thể tỉnh lại. Mà còn tỉnh lại giữa nơi quỷ quái này.
Giang Vị Lâm không tin chuyện hoang đường như xuyên không lại rơi xuống đầu mình. Nhưng lúc này y không thể không tin.
Y phải sống.
Giang Vị Lâm buộc bản thân phải nhanh chóng chấp nhận hiện thực, y không có thời gian để suy nghĩ quá nhiều.
Nghỉ ngơi một lát bên cạnh hố chôn, Giang Vị Lâm run rẩy đứng lên, lúc này y mới phát hiện ngoài cái hố chôn xác sau lưng thì xung quanh cũng có rải rác vô số thi thể. Bên cạnh có một tấm bia đá rêu phong, bên trên có khắc ba chữ nhợt nhạt — "Loạn Táng Cương".
Y đưa tay xoa xoa trán, tầm mắt lờ mờ xuất hiện bóng chồng.
Thân thể này quá suy yếu, không chỉ bị suy dinh dưỡng mà còn đầy rẫy vết thương, dạ dày rỗng tuếch co rút đau nhói, giống như sắp sửa vặn thành một khối.
Bàn tay ôm chặt bụng, Giang Vị Lâm quay đầu quan sát bốn phía, đoán chừng đây là vùng hoang dã chuyên dùng để vứt xác không xa nội thành.
Dưới lòng bàn tay gầy guộc cảm giác có thứ gì cấn cấn, y dừng lại.
Giang Vị Lâm lảo đảo đi đến bên gốc cây ngồi xuống, từ trong thắt lưng rút ra mấy đồng tiền xỉn màu, lại mò trong túi áo lót tìm được thêm hai đồng tiền nữa.
Tổng cộng là năm đồng.
Có lẽ cũng đủ mua mấy cái bánh bao.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!