Chương 8: (Vô Đề)

Một đường này cậu đều buộc chặt, mệt không chịu được, đến phòng liền nằm lên giường, cậu nghiêng đầu, nhìn ngoài cửa sổ, bởi vì là ban ngày, tình hình căn phòng đối diện liền nhìn không rõ ràng như vậy. Bên ngoài vẫn đổ mưa, cách màn mưa thì lại càng cái gì cũng không thấy rõ lắm.

Cậu nằm nhìn một hồi, lại cứ như vậy ngủ mất, chờ đến khi tỉnh lại, đã là trời đất tối tăm. Cậu mới vừa ngồi dậy, liền truyền đến tiếng đập cửa, là dì Xuân: "Tiểu Kỳ, nên ăn cơm chiều rồi."

Kỳ Lương Tần đáp lời, mở đèn lên soi soi gương, phát hiện tóc của mình lại vểnh lên, đè thế nào cũng không đè xuống được, cậu nhanh chóng chạy đến toilet làm ẩm tóc, sau đó cầm lược chải chải.

Ở trước mặt Nghiêm Bách Tông vẫn phải chú ý hình tượng, không chỉ Nghiêm Bách Tông, ở trước mặt bất cứ một anh đẹp trai nào cậu cũng đều vô cùng chú ý hình tượng.

Cậu từ trong phòng đi ra, bên ngoài đã dọn xong đồ ăn, bên cạnh bàn lại không có một người, cậu quay đầu nhìn dì Xuân ở phòng bếp: "Chỉ có hai người chúng ta sao?"

Dì Xuân cười cười, nói: "Bách Tông buổi chiều đi ra ngoài, nói cơm chiều không trở lại ăn. Lát dì phải đi đưa canh cho lão thái thái, con tự ăn đi."

Trong lòng Kỳ Lương Tần buồn bã thất vọng. Kỳ thật Nghiêm Bách Tông không ở đây là chuyện tốt. Bởi vì dựa theo nội dung tiểu thuyết miêu tả, sau khi xảy ra sự kiện lau nước trong xe, chương tiếp theo chính là một tuần sau đó.

Kỳ Lương Tần nghĩ, một tuần này cậu phải làm cái gì đây. Tiểu thuyết không có cách nào toàn diện, một ngày hai mươi bốn giờ đều phải miêu tả, nhưng cậu thân là Kỳ Lương Tần, lại phải từng bước mà sống qua ngày. Một tuần này là thời gian thuộc về cậu, khả năng duy nhất cậu phải chú ý, chính là không được đánh vỡ tiết tấu phát triển nội dung truyện. Nói cách khác, một tuần này cậu và Nghiêm Bách Tông không thể phát sinh bất luận một chuyện gì có khả năng ảnh hưởng tới nội dung một tuần sau đó.

Cho nên may mà Nghiêm Bách Tông không ở đây, không thì mặc dù hắn ở đây, cậu cũng phải trốn tránh hắn một chút. Trước khi đến tuần sau, cậu không thể phát sinh bất luận tiếp xúc tứ chi hoặc tình cảm nào với Nghiêm Bách Tông nữa, để tránh đánh vỡ tính nối liền của nội dung truyện.

Đây là một tuần thực bình thường, làm gia đình chủ phu*, cả ngày Kỳ Lương Tần không có việc gì để làm, chỉ có mỗi ngày sáng sớm thức dậy vào bệnh viện "thỉnh an" Nghiêm lão thái thái, lão thái thái này rất kỳ quái, rõ ràng thực chán ghét cậu, nhìn thấy cậu sẽ không có sắc mặt hoà nhã, nhưng mà ngày nào cậu không đến bệnh viện, bà liền lải nhải không dứt với Nghiêm Tùng Vĩ, nói cậu không hiểu quy củ, mẹ chồng nằm viện cũng không biết mỗi ngày tới xem.

*Gia đình chủ phu: vợ ra ngoài đi làm kiếm tiền, chồng ở nhà chăm con, nấu ăn, dọn dẹp…

Kỳ Lương Tần đến bệnh viện một chuyến chính là chịu một trận tra tấn, lại không dám chơi di động, chỉ đứng ở chỗ đó, đứng cả tiếng đồng hồ, chờ đến khi Nghiêm lão thái thái nói: "Cậu đi đi, đừng ở chỗ này."

Hôm nay lại có chút không giống, Kỳ Lương Tần cũng biết hôm nay có chút không giống, bởi vì dựa theo nội dung truyện phát triển, một ngày nào đó trước khi cậu và Nghiêm Bách Tông gặp lại, cô em chồng của cậu Nghiêm Viện trở về.

Cậu vẫn luôn thấp thỏm chờ đợi ngày hôm nay đến, kỳ thật cậu có hơi sợ Nghiêm Viện, bởi vì đây là cô em chồng thật khó chơi thường thấy trong kịch luân lý gia đình cẩu huyết, bởi vì là người trẻ tuổi, cô ta còn mạnh mẽ hào phóng hơn Nghiêm lão thái thái rất nhiều, khiến người ta thực khó chống đỡ.

Lúc này, cậu mới vừa đi tới cửa phòng bệnh, vừa muốn đẩy cửa đi vào, chợt nghe thấy giọng một người phụ nữ còn trẻ nói: "Anh hai con từ lúc trung học đã háo sắc không chịu được, khuê mật của con anh ấy đều cua, lúc nào lại đổi tính thích nam nhân, theo con thấy, anh ấy chính là chê mẹ ghét bỏ cô bạn gái múa thoát y của anh ấy, cố ý chọc giận mẹ đó."

"Chọc giận ta cũng phải có một mức độ, giấy chứng nhận hai người cũng lấy rồi "

"Thật sự lấy chứng nhận à?"

"Hộ khẩu cũng từ bản cũ nhà chúng ta dời ra ngoài rồi, cái tên bạch nhãn lang vong ân phụ nghĩa đó, ta thật sự là nuôi không nó mà."

Kỳ Lương Tần xấu hổ, nghĩ hai mẹ con người ta nói chuyện tri kỷ, cậu có cần chậm chậm rồi lại đi vào hay không, kết quả phía sau đột nhiên có người hô: "Anh đến thăm bệnh sao, đừng chắn cửa."

Kỳ Lương Tần quay đầu lại nhìn thấy y tá cầm quyển vở nhỏ, nhanh chóng đỏ mặt đẩy cửa đi vào, gọi một tiếng: "Mẹ."

Nghiêm Viện quay đầu nhìn cậu, từ trên xuống dưới đánh giá cậu một phen, hỏi: "Đây chính là chị dâu của con đó hả?"

Kỳ Lương Tần xấu hổ hận không tìm được một cái lỗ để chui vào, y tá kia liếc nhìn cậu một cái, muốn cười nhưng dường như nhịn được. Có khả năng Nghiêm lão thái thái cũng thấy dọa người, liền vỗ vỗ tay Nghiêm Viện, lộ ra vài phần ý tứ trách cứ. Tuy rằng hôn nhân đồng tính hợp pháp, nam nam kết hôn không ít, nhưng chung quy là số ít, khác phái luyến vĩnh viễn là chủ lưu, cũ kỹ mà lại sĩ diện giống như Nghiêm lão thái thái, vẫn là cảm thấy dọa người.

Nghiêm Viện liền không nói gì nữa, Nghiêm lão thái thái không vui nói: "Tại sao cậu lại đến?"

"Con đến xem mẹ…" Kỳ Lương Tần chân tay luống cuống đứng sang một bên, y tá nhìn nhìn bình truyền dịch, nói vài câu "không có việc gì" "không thành vấn đề" linh tinh với Nghiêm Viện, cuối cùng dặn dò: "Chỉ cần giữ tâm tình thoải mái, đừng nóng giận, liền không có việc gì, rất nhanh có thể xuất viện."

Sau khi y tá đi rồi, Nghiêm Viện nói: "Mẹ nghe thấy được đi, y tá cũng nói rồi, bảo mẹ đừng nóng giận. Mẹ tức giận thân thể, còn không phải chính mình bị tội à."

"Ta cũng không phải muốn nổi giận, nhưng con nhìn hai thằng anh trai con kìa, còn có con… nào bảo ta bớt lo."

"Anh cả của con hình như hồi ở nước Mỹ, nói chị hai con bị bệnh."

"Bị bệnh, " Nghiêm lão thái thái cười lạnh một tiếng: "Cô ta ngược lại thực yếu ớt, ba ngày hai bận chạy vào bệnh viện."

"Anh hai con đâu, sao lại không tới?"

"Không phải là có người thay nó đến rồi đó sao, " Nghiêm lão thái thái nhìn về phía Kỳ Lương Tần: "Đến rồi lại cứ ở chỗ đó, giống như đầu gỗ vậy, cũng không biết nói một câu, ta nhớ rõ vài ngày trước đó cậu không phải như vậy mà, miệng giống như lau mật vậy, như thế nào, ta chê cậu ồn, nói cậu hai câu, cậu liền ghi hận, không chịu nói à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!