Kỳ Lương Tần hít sâu một hơi, cười cười với Nghiêm Bách Tông, sau đó không chờ Nghiêm Bách Tông kịp phản ứng, đã cầm khăn tay lau lên: "Anh xem anh cũng ướt kìa, đều… đều là nước."
Tay cậu đụng đến mặt Nghiêm Bách Tông, cảm giác chính là một mảnh bóng loáng, Nghiêm Bách Tông giống như có chút kinh hãi, nhất thời lại không động đậy, sau đó liền vươn tay muốn bắt lấy cái khăn trong tay cậu: "Tôi tự mình làm."
Kỳ Lương Tần lắp bắp nói: "Không… không, tôi giúp anh."
"Tôi tự mình làm."
Vẻ mặt Kỳ Lương Tần đỏ bừng, bởi vì quá gấp, lau liền rất dùng sức, Nghiêm Bách Tông nhíu mày, một phen đè tay cậu xuống, khí lực lại lớn như vậy, niết cậu đau đến lập tức thành thật.
"Tôi tự mình làm." Cuối cùng Nghiêm Bách Tông lên giọng, giọng điệu hiển nhiên có chút tức giận.
"Tôi… tôi cũng không muốn như vậy…" Kỳ Lương Tần vẻ mặt đỏ bừng nhìn Nghiêm Bách Tông.
Kỳ thật cậu muốn nói cậu đều là bị bắt liêu công, bản thân cậu là một người thật rụt rè bảo thủ! Đây… Đây đều là vì hoàn thành nhiệm vụ, không thể không bán tao… (bán tao: giống như bán manh, nhưng "tao" là lẳng lơ, dâm đãng)
Nhưng mà lời này nghe vào trong lỗ tai Nghiêm Bách Tông lại không phải như vậy.
Không muốn như vậy, vì sao còn muốn như vậy?
"Nếu cậu đã kết hôn với lão nhị, vẫn là giữ chút khoảng cách với tôi mới tốt."
Những lời này nếu dùng lời kịch trong truyện Phan Kim Liên truyền thống mà nói, chính là, chị dâu, xin tự trọng.
Kỳ Lương Tần xấu hổ mặt mũi đỏ bừng, nhanh chóng ngồi trở lại vị trí, thở dốc ngồi ở nơi đó một hồi, đột nhiên mở cửa xe, lại bị Nghiêm Bách Tông kéo cánh tay lại: "Cậu muốn làm gì?"
Cậu muốn xuống xe chạy trốn, vầy cũng quá xấu hổ đi, con người cậu sợ nhất chính là xấu hổ, huống chi cái sự xấu hổ này còn bởi vì cậu không biết xấu hổ.
Chỉ có điều cậu… cậu không thể xuống xe chạy trốn, bởi vì dựa theo nội dung truyện, hai người "trầm mặc đi một đường, tương đối im lặng."
Cậu phải ngồi xe Nghiêm Bách Tông về nhà.
Vì thế cậu an vị trở lại ghế ngồi, Nghiêm Bách Tông buông cậu ra, lại nhìn thấy cổ tay Kỳ Lương Tần đều bị mình nắm đỏ một mảng lớn. Kỳ Lương Tần theo ánh mắt của hắn nhìn qua, nhanh chóng nâng cánh tay lên, xoa xoa cổ tay.
"Đau à?"
"Không đau."
"Vừa rồi…" Nghiêm Bách Tông nói: "Tôi có hơi phản ứng quá mức, xin lỗi cậu. Cậu đừng chê cười, chủ yếu là… tôi không nghĩ rằng lão nhị lại thích nam, cưới một nam nhân, có khả năng trong tiềm thức vẫn xem cậu là vợ của em trai, cho nên ít nhiều có chút không được tự nhiên, nghĩ hơi nhiều…"
"Ừm." Kỳ Lương Tần cúi đầu, lỗ tai lại đỏ bừng, trong lòng nghĩ, anh không có nghĩ nhiều đâu, tôi chính là Phan Kim Liên không biết liêm sỉ muốn quyến rũ anh đó.
Biết sao được, dù vừa rồi Nghiêm Bách Tông nắm cổ tay cậu nắm đến phát đau, trong một khoảnh khắc cậu vẫn nghĩ, a, thật nam nhân, a, khí lực thật lớn.
Cậu thế mà lại là một M, bản thân cậu cũng không biết!
Quả nhiên giống như trong tiểu thuyết miêu tả, bọn họ một đường không nói lời nào, Kỳ Lương Tần quay đầu nhìn ra phía ngoài cửa sổ, nhưng mà cửa sổ ướt mưa, một mảnh mơ hồ, cậu đành phải quay đầu nhìn về phía trước, khô nóng trên người giống như không cách nào tán đi, ngay cả hô hấp cũng đều áp lực, trong lòng nghĩ đoạn đường này sao lại dài như vậy.
Lúc sắp đến nhà, Nghiêm Bách Tông bỗng nhiên mở miệng, hỏi: "Cậu bao nhiêu rồi?"
"Hai mươi."
Nghiêm Bách Tông gật gật đầu, đem xe đỗ trong ga ra, nói: "Thật trẻ tuổi."
Không chỉ mình hắn cảm khái như vậy, mà ngay cả Kỳ Lương Tần cũng cảm khái như vậy. Hai mươi tuổi, thật trẻ tuổi, thanh xuân dào dạt, cái tuổi sung túc đến mức nhéo một chút cũng có thể tích ra nước. Bản thân cậu lúc hai mươi tuổi, vừa mới ý thức được mình thích nam nhân, trải qua cuộc sống đại học bình thường nhất, hao phí hết thanh xuân của mình. Cậu cảm thấy nhân sinh quý giá nhất không phải tình yêu, tiền tài, mà là thanh xuân. Sau khi cậu biến thành lão nam nhân, mới hiểu ra điều đó.
Giống như trời cao thương cậu sống uổng thanh xuân, nên cho cậu cơ hội trải qua thêm một lần.
Sau khi về đến nhà, cậu và Nghiêm Bách Tông đổi giày ở chỗ huyền quan, lúc Nghiêm Bách Tông nhấc chân, Kỳ Lương Tần nhìn thấy trên đôi tất màu đen của hắn lộ ra một đoạn cẳng chân, phía trên có lông chân mềm mại. Cậu cảm thấy hết thảy của Nghiêm Bách Tông đều thực xinh đẹp, bàn chân và cẳng chân của hắn đều thực gợi cảm, cậu cũng không có nghiện chân, nhưng nếu muốn cậu quỳ dưới đất liếm chân Nghiêm Bách Tông, dường như cậu cũng nguyện ý.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!