Buổi đêm trước khi bão táp đến, oi bức khiến người ta không thở nổi. Thời tiết như vậy, chỉ dựa vào điều hòa là không đủ.
Nghiêm Bách Tông vẫn không có ngủ.
Gần đây Tôn Diểu biểu lộ thiện cảm với hắn càng ngày càng rõ ràng, thậm chí có mấy lần nửa đêm cũng sẽ gửi tin nhắn tới. Cũng không nói gì đặc biệt, đơn giản chỉ là "Ngủ chưa", "Đang làm gì".
Nhưng chính do những lời này rất bình thường, rất không đặc biệt, nên ngược lại trở nên thật đặc biệt.
Hắn cũng không phải kẻ ngốc, tự nhiên biết tình ý bỏ trong đó có bao nhiêu.
Theo lý thuyết, hắn hẳn nên vừa lòng. Tôn Diểu xuất thân tốt, Tôn gia và Nghiêm gia môn đăng hộ đối, càng quan trọng hơn là, trên người Tôn Diểu không có sự xấu tính của thiên kim tiểu thư, cô trầm tĩnh, tao nhã, hoàn toàn không cùng một kiểu phụ nữ như Thẩm Hoà, hơn nữa cô còn có dáng người tốt khiến phụ nữ cực kỳ hâm mộ.
Đó là một đối tượng kết hôn vô cùng tốt, hơn nữa có thể là đối tượng kết hôn tốt nhất hắn có thể gặp được, trẻ tuổi, chưa lập gia đình, thiên kim da trắng xinh đẹp nhà giàu, tính tình cũng tốt, trên cơ bản không tìm thấy khuyết điểm rõ ràng. Cô gái như vậy, đốt đèn lồng cũng khó tìm.
Nhưng mà cũng chỉ như vậy, chỉ là một đối tượng kết hôn vô cùng tốt. Hắn không có cái loại lửa nóng đó, tâm lý vội vàng muốn ở bên cô.
Nhưng mà hắn sẽ có cái loại tâm lý này sao, cái loại vội vàng, háo sắc, tình cảm nồng nhiệt, giống như đều cách hắn thực xa xôi, hắn cũng không tưởng tượng ra nếu mình có, sẽ là bộ dạng thế nào.
Sau khi đã trải qua một lần hôn nhân thất bại, đối với việc tái hôn hắn cũng không có hứng thú quá lớn, cho nên đối với thiện cảm của Tôn Diểu, hắn không biết nên đáp lại như thế nào.
Nhưng mà Nghiêm lão thái thái hiển nhiên là rất thích Tôn Diểu, bạn bè nghe nói hắn và Tôn Diểu có cuộc hẹn, cũng đều rất xem trọng bọn họ, Tôn Diểu trong miệng bọn họ, "đều không giống những thiên kim tiểu thư khác".
Chỗ không giống, tự nhiên chính là nói lời hay, nói cô không có xấu tính như thiên kim tiểu thư, ôn nhu hiền lành, hơn nữa cái giới của bọn họ kỳ thật không có bí mật gì, mọi người đều có lui tới, công tử tiểu thư nhà ai là tính nết thế nào, từng kết giao bạn bè gì, từng có tin tức tình cảm gì, mọi người đều rõ như lòng bàn tay, bọn họ nói cô không giống thiên kim tiểu thư khác, đại khái cũng là khen cô lịch sử tình cảm trong sạch, không có chỗ nào đáng để lên án, việc này đối với người đàn ông như Nghiêm Tùng Vĩ mà nói có khả năng không phải quá quan trọng, nhưng mà đối với người đàn ông Nghiêm Bách Tông mà nói, hắn vẫn rất coi trọng.
Tuổi Nghiêm Bách Tông đã không nhỏ, ba mươi tuổi. Hắn là người đàn ông tương đối truyền thống, cái tuổi này đối với hắn mà nói hẳn là nên có một gia đình ổn định, vợ hoà thuận và con cái đáng yêu, gia đình sự nghiệp đều có thể mỹ mãn, vẫn luôn là thứ hắn cầu mong.
Có lẽ do trải qua một lần hôn nhân, đã hao mòn cực lớn nhiệt tình của hắn với hôn nhân, hắn không phải người đàn ông đặc biệt chú trọng bề ngoài, bởi vậy Tôn Diểu và Thẩm Hoà khi so sánh cũng không có khác biệt quá lớn, đều là một đối tượng kết hôn mà người ngoài thoạt nhìn rất hợp với hắn. Hắn không xác định kết hôn với Tôn Diểu, có thể đi lên cùng một con đường như Thẩm Hoà không, mà trước khi xác định, hắn không muốn tỏ vẻ bất cứ thứ gì, để tránh hại con gái nhà người ta.
Nghiêm Bách Tông cảm thấy có chút phiền não, trên người ra một tầng mồ hôi mỏng manh. Hắn nhìn nhìn tin nhắn Tôn Diểu gửi tới trên điện thoại di động, đơn giản đứng lên ra cửa, ở trong sân đi bộ một hồi.
Sau đó liền đi bộ đến bên cạnh bể bơi. Đã là nửa đêm, mọi người đều đang ngủ say, ở trong nhà mình, tự nhiên cũng không cần cố kỵ quá nhiều, vì thế hắn bỏ điện thoại di động lên trên ghế dài, mình thì cởi sạch sẽ.
Hắn là người rất giữ quy củ, hiếm khi trần như nhộng. Trong buổi tối không người này cởi hết quần áo, giống như cũng mở ra một chỗ hổng cho bản tính của hắn, hắn ở trong bể bơi bơi vài cái qua lại, ban ngày nước có chút ấm áp đến sau nửa đêm đã lạnh, cuối cùng cũng dập tắt được phiền não trong lòng hắn. Hắn từ trong bể bò lên, đứng ở dưới đèn đường thở dốc, không chút nào phát hiện khách không mời mà đến trên con đường nhỏ phía sau bụi cây.
Kỳ Lương Tần không ngừng được tim đập kịch liệt, nhìn lén Nghiêm Bách Tông.
Có khả năng Nghiêm Bách Tông vừa mới từ trong nước đi ra, trần truồng đứng ở bên cạnh bể. Đại khái là do ngọn đèn ban đêm nhu hòa hơn so với ban ngày, dáng người cao gầy cường tráng của hắn dưới đèn đường phiếm lên ánh nước, không một chỗ nào không tràn ngập vẻ đẹp nam tính, thon dài mà đầy sức sống, cân xứng mà mạnh mẽ.
Quan trọng nhất là, có một bộ phận từng khiến cậu xem tiểu thuyết đã tâm viên ý mãn xuân tâm tràn ra, rốt cuộc lần đầu tiên cậu tận mắt nhìn thấy toàn cảnh.
Rung động, đại khái chỉ có thể dùng cái từ này để hình dung.
Đây là kích cỡ hiện thực mà đàn ông châu Á nên có sao, cậu kích động chân cũng muốn mềm nhũn.
Quả nhiên là đại cường công hoàn mỹ truyện đam mỹ đắp nặn ra, tiền vốn đúng là không phải chém gió.
Kỳ Lương Tần thế mà lại cứng lên, đứng ở nơi đó nắm chặt nắm tay.
Nghiêm Bách Tông lại nhảy vào trong nước, bắn lên thật nhiều bọt nước tung tóe, cánh tay thon dài hữu lực của hắn ở trong nước lay động, toàn bộ lưng mông có đôi khi sẽ trồi lên mặt nước, lại rất nhanh bị bọt nước bao phủ, nhưng mà bọt nước bao phủ được thân thể hắn, lại không bao phủ được lực lượng giống đực tao nhã mà thân thể này phát ra.
Tao nhã gợi cảm. Đàn ông trên đời này, hoặc là cái loại cả ngày ngồi trong văn phòng suy suy yếu yếu hoặc trắng trắng nộn nộn, hoặc là kẻ cơ bắp cường tráng cương mãnh, giống thân thể Nghiêm Bách Tông thoạt nhìn cấm dục lại gợi cảm, dương cương lại tao nhã như vậy, đại khái là ngàn dặm được một đi. Nước hồ xanh lam giống như một khối lam ngọc gần như thông thấu, thân thể không tì vết của hắn như một con cá trong biển sâu.
Kỳ Lương Tần lớn như vậy, đây là lần đầu tiên không kiêng nể gì mà nhìn thân thể một người đàn ông. Bóng đêm cho cậu dũng khí phóng túng, cậu nấp ở sau cỏ cây, ngửi được mùi hương hoa.
Nghiêm Bách Tông lại bơi vài chập, lại ngây người ở trong bể một hồi, lúc này mới lên bờ. Hắn chỉ mặc quần cộc vào, áo thun và giày đều xách ở trong tay, dọc theo bóng đêm rời khỏi bể bơi.
Lúc này Kỳ Lương Tần mới từ sau cỏ cây nhảy ra, đi đến bên cạnh bể.
Trên đất còn có nước từ Nghiêm Bách Tông chảy xuống, nước gợn trong bể bơi còn đang nhộn nhạo, hình như không phải gió thổi, mà là Nghiêm Bách Tông lưu lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!