Chương 48: (Vô Đề)

Kỳ Lương Tần mang theo túi giấy to về phòng ngủ. Nghiêm Tùng Vĩ hỏi: "Anh cả gọi cậu chuyện gì thế?"

"Trả quần áo."

Nghiêm Tùng Vĩ nhìn thoáng qua: "Ném vào trong giỏ giặt đồ đi."

Kỳ Lương Tần gật gật đầu, mang theo túi giấy vào phòng vệ sinh. Trong phòng vệ sinh quả nhiên trải thảm, cậu móc quần áo từ trong túi giấy ra, cúi đầu, nhấp nhấp miệng, rốt cuộc vẫn cầm lên đặt tới dưới mũi ngửi một chút.

Dường như chỉ mặc chút xíu như vậy, cũng lây dính hương vị của Nghiêm Bách Tông.

Hành vi này của cậu hình như có hơi bị dơ. Nhưng mà dục vọng này cậu khống chế không được, đại khái là cậu cũng y hệt Kỳ Lương Tần trong truyện, là người dâm tính rất nặng.

Cậu bỏ quần áo vào trong giỏ giặt đồ sau đó đi ra, thấy Nghiêm Tùng Vĩ đã nằm xuống: "Lập tức ăn cơm trưa rồi, anh còn ngủ?"

"Mọi người ăn đi, tôi không ăn, không có khẩu vị."

Mấy ngày nay vừa say rượu vừa bị thương, Nghiêm Tùng Vĩ thật sự cảm thấy mệt. Kỳ Lương Tần từ trong phòng đi ra, vào phòng bếp giúp dì Xuân nấu cơm.

"Con xem con, lại tới nữa, " dì Xuân cười nói: "Dì nghe lão thái thái nói, lúc dì không ở đây, trong nhà cũng không có mời người làm công theo giờ, đều là con một mình ôm lấy mọi việc à?"

Kỳ Lương Tần cười nói: "Dù sao con ở nhà cũng không có việc gì, ngẫu nhiên mẹ sẽ cho con tiền tiêu vặt, nếu con không làm chút gì đó, trong lòng còn cảm thấy quái quái."

"Con là người Nghiêm gia, lão thái thái cho con tiền tiêu vặt, đó là thương con, là nên làm. Chỉ là con có khả năng như vậy, trong nhà này còn cần cái bà già hậu đậu như dì đây làm chi."

"Trong nhà này không thể thiếu dì đâu, mấy người dì không ở đây, tuy rằng con ôm đồm việc của dì, nhưng làm lại không khiến mọi người vừa lòng."

"Dì thấy lão thái thái luôn khen con có khả năng kìa."

"Đó là lão thái thái bao che khuyết điểm, yêu cầu với con không cao. Có điều qua mấy bữa đó, bản lĩnh của con không tiến bộ bao nhiêu, ngược lại biết dì Xuân vất vả. Mấy việc đó tuy rằng nhìn thì nhẹ, nhưng mà làm thì lại vụn vặt, cũng mệt chết người."

Dì Xuân cười, nói: "Đúng vậy, đàn ông bọn con ở bên ngoài đi làm, cho rằng bà chủ gia đình chính là mỗi ngày làm cơm chăm trẻ hoàn toàn là hưởng phúc, kỳ thật chính bọn họ ở nhà vài ngày thử xem, liền biết mấy việc nhà vụn vặt nhất cũng mệt nhất người. Có điều con vẫn là đi ra ngoài nghỉ ngơi đi, đừng giành công việc của dì."

Kỳ Lương Tần cười cười: "Con đi ra ngoài đây, dì Xuân vất vả."

Dì Xuân đang xắt dưa chuột, liền thuận tay đưa cho cậu một miếng. Kỳ Lương Tần há mồm đón lấy, ăn trở về phòng.

Nghiêm Tùng Vĩ đã ngủ say, cậu chân tay khẽ khàng ngồi xuống trước bàn học, mở máy tính ra lên mạng một hồi, nhìn nhìn tin tức giải trí, sau đó liền mở trang web thông báo tuyển dụng, xem chơi.

Ý thức nguy cơ thì vẫn phải có, tuy rằng hiện giờ ăn mặc ở đều không tiêu tiền, nhưng mà tiền gửi của cậu đều cho Đàm Thanh Thanh rồi, mặc dù có căn phòng, nhưng mà là vật chết, có đáng giá nữa cũng không thể lấy ra để sinh hoạt, cậu vẫn phải lưu ý công việc. Trước kia nói với lão thái thái việc cậu muốn đi làm, lão thái thái cự tuyệt cậu, đề nghị cậu lên đại học, đại khái là không muốn cậu đi ra ngoài làm việc.

Đây là cái xã hội xem bằng cấp, hiện giờ cậu chỉ là bằng trung cấp, muốn tìm một công việc lão thái thái có thể để mắt cũng không dễ dàng, trước mắt chỉ có thể ở nhà.

Không biết có việc nào mà ở nhà không ra khỏi cửa cũng có thể kiếm tiền hay không. Cậu xem một hồi, quả thực bị cậu tìm được một cái.

Có một trang web mua sắm, tuyển nhân viên sáng tác văn, viết một bài văn bốn năm trăm chữ, có thể được năm đồng.

Tiền tuy rằng ít, nhưng mà nếu một ngày có thể viết được mười bài, một tháng cũng có thể kiếm hơn một ngàn. Thời gian nhàn rỗi của cậu nhiều, ngược lại có thể thử một lần.

Vì thế cậu liền liên hệ nhân viên thông báo tuyển dụng, đối phương gửi cho cậu vài dạng bản thảo, nói cho cậu biết nên viết như thế nào.

Hóa ra là đối phương gửi hình ảnh cho mình, bình thường một bộ quần áo sẽ gửi cậu bốn tới năm hình ảnh, sau đó cậu căn cứ vào những hình ảnh đó viết quảng cáo bốn năm trăm chữ, cậu nhìn bản thảo, dùng từ cực kỳ buồn nôn, đơn giản chính là "Ngày hè nắng hè chói chang, mặc một cái quần hoa mát mẻ lại không mất tao nhã như thế, giống như cả người đều trong lành động nhân như hoa xuân" loại miêu tả không có nhận thức, nhưng nhìn vào dường như lại rất đẹp này, không cần logic, cũng không cần chân thật, tóm lại hợp với hình ảnh, kỹ càng tỉ mỉ miêu tả ra kiểu dáng màu sắc bộ quần áo là được.

Tôn chỉ chính là một chữ: khen!

Kỳ Lương Tần cảm thấy mình có thể đảm nhiệm. Trước kia cậu đi học, viết văn cũng rất tốt, lúc trung học viết văn còn thường xuyên được tròn điểm. Tuy rằng sau đó lại chọn khoa học tự nhiên, đại học cũng học khoa học tự nhiên, nhưng bản lĩnh văn học vẫn có một ít.

Vì thế cậu liền thử viết một bài, không quá nửa giờ, liền viết hơn năm trăm chữ, gửi đối phương.

Không đến một phút đồng hồ, đối phương liền gửi biểu tình ok, sau đó gửi cho cậu hai mươi cái nhiệm vụ quảng cáo, muốn trong vòng ba ngày hoàn thành giao phó. Đối phương còn lấy tài khoản thanh toán của cậu, bên này cậu vừa muốn đứng dậy, bên kia năm đồng tiền đã chuyển tới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!