Lúc Kỳ Lương Tần đưa cái quần lót này lại đây, trong lòng là nghĩ như thế nào?
Cậu ta là thay đổi triệt để sau đó bằng phẳng trong sạch mà cho rằng mặc quần lót của Nghiêm Tùng Vĩ chung quy không ổn, cho nên mới đưa cái quần lót này lại đây, hay là cậu ta lại nổi tà tâm, lại muốn bắt đầu trêu chọc hắn?
Ngược lại đáng để nghiền ngẫm.
Nghiêm Bách Tông từ WC nam đi ra, Kỳ Lương Tần cũng đã không thấy. Hắn nhìn trái phải một vòng, đều không thấy được người. Vì thế hắn lên lầu, về phòng bệnh, đẩy cửa đi vào, lại nhìn thấy Kỳ Lương Tần ngồi ở mép giường.
"Không nghĩ tới quần áo của em anh mặc vào cũng không nhỏ." Nghiêm Tùng Vĩ nói.
Nghiêm Bách Tông đi qua nhìn nhìn bình truyền dịch, còn dư lại một chút cuối cùng: "Tôi đi hỏi y tá một chút, xem có còn cần gì khác hay không."
Hắn nói xong buông túi giấy đựng áo choàng tắm trong tay xuống, liền đi ra ngoài, dư quang ánh mắt lại nhìn Kỳ Lương Tần một cái, vừa lúc đối diện với Kỳ Lương Tần. Kỳ Lương Tần lập tức cúi đầu, né đi.
Nghiêm Tùng Vĩ nói: "Làm khó cho cậu thận trọng, tôi chỉ lo đau, ngược lại quên mất anh cả còn mặc áo choàng tắm."
"Lúc ấy anh đột ngột ngất xỉu, tôi với anh cả đều là mới vừa tắm rửa, dọa tôi muốn hỏng luôn." Lại nói Kỳ Lương Tần vẫn là nghĩ mà sợ: "Một tên đàn ông già đầu như anh, sao thấy chút máu liền ngất đi vậy, tôi còn tưởng rằng anh chết chứ."
Nghiêm Tùng Vĩ có chút quẫn bách nói: "Ai mà không sợ vài thứ."
"May mắn anh không có việc gì, không thì tôi cũng không biết nên làm cái gì bây giờ."
"Còn có thể làm thế nào, mưu sát chồng, tự nhiên là tội chết."
"Anh còn có tâm tình nói giỡn, xem ra là một chút vấn đề cũng không có."
"Sao lại một chút vấn đề cũng không có, " Nghiêm Tùng Vĩ mang theo chút tính trẻ con nói: "Cậu tự xem xem, khâu mấy mũi này."
"Tôi giúp anh hỏi bác sĩ, nói thời gian lâu sẽ không để lại sẹo. Khi còn bé trên mặt tôi cũng đụng một cục, sau đó liền toàn hảo. Có điều tôi vẫn muốn nói một tiếng xin lỗi với anh, chung quy là lỗi của tôi."
"Đích thật là lỗi của cậu, cứ như trinh tiết liệt phu vậy, đụng một chút cũng không được, cậu có bao nhiêu quý giá hả."
"Tôi là ngại ngùng, thật xấu hổ, về sau ít đùa tôi đi, con người tôi xuống tay không có nặng nhẹ."
"Bây giờ cậu không có đối tượng, tương lai có đối tượng, thì cậu phải làm thế nào, đụng cũng không thể đụng."
Kỳ Lương Tần xấu hổ nói: "Cái đó không giống."
"Ai da ai da, nhìn bộ dạng xuân tình nhộn nhạo của cậu kìa, " Nghiêm Tùng Vĩ nói: "Cậu đừng nói, cậu lẳng lơ lên là bộ dạng gì, tôi còn thật sự nghĩ không ra đó."
"Cái gì lẳng với chẳng lơ, tôi xem anh còn chưa kết vảy mà đã quên đau đúng không?"
Nghiêm Tùng Vĩ cười vài tiếng, tác động đến cái trán đau đớn, liền vươn tay bưng kín: "Đúng rồi, có một việc, quên nói với cậu. Anh cả biết chuyện của chúng ta."
Kỳ Lương Tần sửng sốt, Nghiêm Tùng Vĩ liền nghiêm túc lại, nói: "Anh cả ép hỏi, tôi liền thừa nhận, nên nói đều nói rồi."
Sắc mặt Kỳ Lương Tần lập tức thay đổi: "Vậy anh ấy…"
"Cậu yên tâm, anh cả tuy rằng nhìn lạnh lùng, tâm địa lại tốt, hắn cũng luôn luôn thương tôi, tôi nhờ hắn tạm thời giúp tôi giấu người trong nhà, hắn cũng đáp ứng. Anh cả là người thông minh, biết việc này khui ra đối với nhà chúng tôi không có chỗ tốt."
"Vậy…" Kỳ Lương Tần thật cẩn thận hỏi: "Vậy anh ấy nhìn tôi như thế nào, anh ấy có nổi giận không…"
"Tôi khen chỗ tốt của cậu với hắn, " Nghiêm Tùng Vĩ nói: "Nhìn thấy tôi đối xử với cậu thế nào rồi đi, về sau cũng phải khen tôi nhiều chút, như vậy mới có thể cùng có lợi, biết chưa?"
"Anh ấy… anh trai anh đó, anh ấy cũng không nói gì tôi sao?"
"Đại khái vẫn nhiều ít có một chút mâu thuẫn đi, " Nghiêm Tùng Vĩ nói: "Cũng là chuyện không có biện pháp, con người hắn luôn cũ kỹ. Có điều tôi không nói với hắn chuyện chúng ta ký hợp đồng hôn nhân, cũng chưa nói chuyện tiền… cậu nhớ kỹ nha, cậu cũng không được nói, coi như không có chuyện này, không thì mặc kệ là bây giờ hay là sau này, anh tôi mẹ tôi biết, đều không có trái ngon cho cậu ăn đâu."
Kỳ Lương Tần lo lắng nhất chính là cái này, vừa nghe nói Nghiêm Tùng Vĩ giúp cậu giấu diếm, còn thay cậu suy nghĩ như vậy, nhất thời cảm động không chịu được, vội vàng gật đầu: "Cám ơn anh… thật ngại ngùng, cầm tiền của anh, còn…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!