Chương 46: (Vô Đề)

Giống như bởi vì tính cách mỗi người đều khác nhau, biểu hiện trong tình yêu cũng mỗi người mỗi khác. Có vài người thực tiêu sái, yêu quá mệt mỏi liền biến mẹ mi đi, ông đây không yêu. Có vài người liền dễ dàng đau khổ vì tình, tất cả đạo lý đều hiểu, chỉ là nhìn không thấu.

Kỳ Lương Tần đại khái thuộc loại người sau, thầm mến càng thêm vất vả.

Cậu trở lại trong phòng, hỏi Nghiêm Tùng Vĩ: "Anh muốn tắm rửa không?"

"Cậu tắm trước đi, tôi mệt muốn chết, tôi muốn ngủ tiếp."

Nghiêm Tùng Vĩ nói xong liền gục ở trên giường. Kỳ Lương Tần liền vào phòng tắm, cởi hết quần áo.

Đêm qua cậu hôn Nghiêm Bách Tông sao. Cậu lại nhớ không rõ.

Nhớ không rõ không phải do phai nhạt, mà là không xác định có chân thật hay không. Dù sao thì cậu ở trong mộng cũng không phải lần đầu tiên làm chuyện này, lúc này đây lại say khướt, cậu thật sự phân không rõ chuyện này rốt cuộc có xảy ra hay không.

Nước ấm cọ rửa qua thân thể cậu, cậu cẩn thận ngẫm nghĩ hành động của Nghiêm Bách Tông vừa rồi, cảm thấy Nghiêm Bách Tông hết thảy như trước, dựa theo tính tình Nghiêm Bách Tông, nếu bị cậu cường hôn, đã sớm cho cậu một bạt tai đi.

Xem ra quả nhiên là nằm mơ. Kỳ Lương Tần nghĩ.

Cậu mở nước lớn hơn một chút, ngẩng đầu lên hướng về phía vòi hoa sen, lại bỗng nhiên nghe thấy tiếng cửa phòng vệ sinh bị đẩy ra. Cậu sửng sốt một chút, cho là mình nghe lầm, vì thế liền tắt nước, trong tiếng nước tí tách, cậu nghe được tiếng bước chân, còn có tiếng ho khan.

Cậu nhanh chóng kéo cửa thuỷ tinh mờ của phòng tắm ra, quả nhiên nhìn thấy Nghiêm Tùng Vĩ tiến vào.

"Nghiêm Tùng Vĩ, anh làm gì, không biết tôi đang tắm sao?"

Nghiêm Tùng Vĩ híp mắt, giống như không mở nổi, cởi quần liền đi tiểu: "Nghẹn chết."

Kỳ Lương Tần ở trong phòng tắm đứng một hồi, trộm kéo ra một cái khe nhìn Nghiêm Tùng Vĩ đã đi chưa, lại đối diện hai mắt Nghiêm Tùng Vĩ.

Nghiêm Tùng Vĩ mới vừa xách quần lên, đại khái là đang chuẩn bị đi ra ngoài, nhìn thấy cậu trộm kéo một cái khe nhìn ra, lập tức vui vẻ.

Lần này Nghiêm Tùng Vĩ ngược lại có tinh thần, cười hỏi: "Nhìn lén cái gì, xem tôi đã đi chưa hả. Tôi không đi, không phải cậu cũng không dám đi ra chứ? A, hóa ra áo choàng tắm vắt ở bên ngoài, sợ ở truồng bị tôi thấy sao, một thằng con trai như cậu, sao cũng bảo thủ thế."

Hắn nói xong thế mà lại đi tới, vươn tay cầm áo choàng tắm trên cái giá, muốn đưa cho Kỳ Lương Tần.

Kỳ Lương Tần mới vừa tắm rửa cả người bốc hơi nước, nói: "Ai sợ anh nhìn, chỉ là có chút ngượng ngùng, đều là nam thì chẳng lẽ không có riêng tư à?"

Nghiêm Tùng Vĩ thấy cậu e lệ, càng muốn đùa cậu, mắt thấy Kỳ Lương Tần sắp lấy được áo choàng tắm, hắn bỗng nhiên thu lại, liền túm áo choàng tắm vào trong lòng mình. Kỳ Lương Tần có chút quẫn bách, nói: "Đưa tôi!"

"Cậu nói cậu xem, xấu với hổ cái gì, cũng ở chung mấy tháng rồi, " Nghiêm Tùng Vĩ nói xong vươn tay một phen kéo cửa phòng tắm ra, Kỳ Lương Tần che bên trên thì che không được phía dưới, huống chi cậu càng vươn tay che thì càng xấu hổ, chỉ nghe Nghiêm Tùng Vĩ không có ý tốt cười nói: "Ai dô, không tính là nhỏ đi."

Kết quả hắn vừa dứt lời, đã bị Kỳ Lương Tần đạp một cước. Trên đất có chút ẩm ướt, Nghiêm Tùng Vĩ lảo đảo hai cái, liền té lăn xuống đất. Hắn ngã sấp xuống lập tức theo bản năng đi bắt lấy đồ vật, kết quả bắt được giá gỗ treo quần áo, kết quả giá gỗ cũng bị hắn kéo lật, nện ở trên đầu hắn.

Nghiêm Tùng Vĩ nhất thời kêu thảm một tiếng, trên trán nhất thời máu chảy như trút, nhìn thấy máu chảy ra, Kỳ Lương Tần cũng sợ cháng váng.

Nghiêm Tùng Vĩ sợ máu, nhất thời hoảng sợ kêu to: "Đổ… đổ… dổ máu."

Kỳ Lương Tần thấy hắn muốn choáng, còn tưởng rằng bị thương rất nghiêm trọng, nhanh chóng chạy đến dìu hắn, bị dọa tới mức hoang mang lo sợ: "Nghiêm Tùng Vĩ, Nghiêm Tùng Vĩ…"

Nghiêm Tùng Vĩ thế mà cứ như vậy ngất đi, Kỳ Lương Tần có bao giờ gặp qua loại trường hợp thảm thiết này, nghĩ thầm rằng không phải là cứ như vậy mà chết đi, cậu sợ tới mức tay đều phát run, nhanh chóng nắm áo choàng tắm dưới đất lên, vừa mặc vừa bước nhanh ra ngoài, mở cửa phòng cuống quít kêu: "Không tốt, không tốt, Nghiêm Tùng Vĩ hắn… Dì Xuân, dì mau xem một chút, Nghiêm Tùng Vĩ hắn…"

Dì Xuân đang ở trong phòng khách lau bàn, nghe vậy nhanh chóng ném đồ vật trong tay xuống chạy tới, dì Xuân vừa thấy Nghiêm Tùng Vĩ nằm ở trong phòng vệ sinh, đầu nằm dưới đất mơ hồ nhìn thấy một chút màu đỏ, cũng sợ ngây người. Kỳ Lương Tần bắt lấy cánh tay dì: "Làm như thế nào đây dì Xuân… Gọi điện thoại, gọi điện thoại."

Cậu nhanh chóng đi lại giường tìm di động, dì Xuân đã chạy ra ngoài, ở trong phòng khách kêu Nghiêm Bách Tông. Kỳ Lương Tần đang run run ấn 120, liền nhìn thấy Nghiêm Bách Tông cũng bọc áo choàng tắm chạy vào. Nghiêm Bách Tông ngồi xổm xuống nâng Nghiêm Tùng Vĩ dậy, gọi hai tiếng: "Tùng Vĩ, Tùng Vĩ."

Nghiêm Tùng Vĩ không phản ứng, hắn vươn tay thử thử hơi thở, lúc này mới thở phào một hơi. Kỳ Lương Tần đã cúp điện thoại, nói: "Tôi đã gọi xe cứu thương."

"Hẳn là không có việc gì, " Nghiêm Bách Tông nhìn nhìn miệng vết thương trên trán Nghiêm Tùng Vĩ, lại vỗ vỗ hai má Nghiêm Tùng Vĩ.

Xe cứu thương rất nhanh liền tới, Kỳ Lương Tần vội vội vàng vàng cùng lên xe cứu thương, Nghiêm Bách Tông cũng lên theo. Lão thái thái và Nghiêm Viện bị kinh động cũng xuống lầu, nhìn thấy Nghiêm Tùng Vĩ bất tỉnh nhân sự còn mang một đầu máu, có thể nào không bị dọa ngốc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!