Chương 45: (Vô Đề)

Kỳ Lương Tần đang cởi giày cho Nghiêm Tùng Vĩ, cũng không có chú ý tới hắn. Nghiêm Bách Tông chỉ sửng sốt một hai giây mà thôi, nói: "Cậu chăm sóc hắn cho tốt, tôi trở về."

"Cám ơn anh cả." Kỳ Lương Tần còn không quên nói lời cảm ơn, nhìn Nghiêm Bách Tông đi ra ngoài, còn thuận tiện đóng cửa lại.

Trước đây cậu và Nghiêm Tùng Vĩ, lúc trước vì phòng ngừa bị người trong nhà nhìn thấy, đều là chờ người trong nhà đều ngủ mới dám nằm dưới đất, sáng sớm liền thu lại. Có lẽ là do mấy tháng qua chưa từng có ai phát hiện, cũng rất ít khi có người đến phòng bọn họ, dần dần liền buông lỏng. Hiện giờ cậu còn buồn ngủ, mắt đều chua xót, gặp được Nghiêm Tùng Vĩ say thành như vậy, lại quên chuyện nằm dưới đất.

Cậu phải tắm rửa cho Nghiêm Tùng Vĩ sao? Cậu bò lên giường, vỗ vỗ mặt Nghiêm Tùng Vĩ: "Nghiêm Tùng Vĩ, Nghiêm Tùng Vĩ."

Nghiêm Tùng Vĩ say khướt mở mắt ra.

"Đứng lên, tự đi tắm rửa một cái, một thân mùi rượu."

Nhưng mà Nghiêm Tùng Vĩ chỉ nhìn cậu một cái mà thôi, rất nhanh liền nhắm hai mắt lại. Kỳ Lương Tần muốn cởi quần cho hắn, tay đã đụng đến đai lưng, nghĩ thầm rằng vẫn là thôi. Cậu là gay, chung quy vẫn có chút không tiện, Nghiêm Tùng Vĩ tỉnh lại nếu biết cậu cởi quần áo cho hắn, không biết sẽ nghĩ như thế nào.

Vì thế cậu nhảy xuống giường, tắt đèn, mình thì một lần nữa nằm xuống chăn đệm dưới đất, nhưng mà mới vừa nằm xuống lại đứng lên, đi ra cửa phòng đến phòng khách nhìn.

Quả nhiên nhìn thấy Nghiêm Bách Tông đang uống nước.

"Anh cả, anh không sao chứ."

Nghiêm Bách Tông quay đầu lại nhìn cậu một cái, ực một tiếng nuốt nước xuống: "Không có việc gì."

"Ừm, " Kỳ Lương Tần nói: "Anh cũng nghỉ ngơi sớm một chút đi, đầu giường đặt ly nước, ban đêm sẽ khát."

Nghiêm Bách Tông nhìn Kỳ Lương Tần xoay người trở về phòng, ừng ực mấy ngụm nước, lại nuốt vào trong bụng.

Kỳ thật rất nhiều chuyện, rõ ràng lỗ hổng rất nhiều, bạn lại luôn nhìn không thấu, thật giống như vỏ ngoài che mắt, khiến bạn không nghĩ theo phương hướng có khả năng nhất cũng là không có khả năng nhất. Nhưng một khi chuyện dần dần rõ ràng, sau khi tư duy bạn đột nhiên tự hỏi theo phương hướng kia, thật giống như lập tức mở ra chỗ hổng, tất cả chân tướng đều trồi lên mặt nước, cảm giác đưa cho bạn chính là: đây là chuyện thực rõ ràng mà, lúc trước sao mình lại không phát hiện.

Nghiêm Bách Tông giờ này khắc này, chính là suy nghĩ như thế.

Em trai hắn Nghiêm Tùng Vĩ, tuy rằng mê chơi mê quậy, cũng không thể nói không có khả năng song tính luyến, nhưng từ nhỏ đến lớn, đối tượng huyên náo đến mức trong nhà đều biết, tất cả đều là nữ, hơn nữa là phụ nữ xinh đẹp mỹ lệ, hắn ta đột nhiên kết hôn với Kỳ Lương Tần, bản thân việc này liền có hơi khiến người ta không thể tưởng tượng.

Lần trước Đàm Thanh Thanh đến ầm ĩ, tung chuyện tình yêu tam giác, kết hôn giả, sau lại bị một câu cô ấy chỉ là muốn trả thù mình bởi thế nói hươu nói vượn của Nghiêm Tùng Vĩ che giấu qua, nhưng hoài nghi thì khẳng định ít nhiều cũng có một chút, hắn chỉ là cảm thấy rất không thể tưởng tượng, ngược lại hoài nghi không lớn. Hiện giờ liên hệ với chăn đệm nằm dưới đất hắn mới vừa nhìn thấy, hết thảy dường như đột nhiên sáng tỏ.

Thậm chí hắn nhớ tới có lần Nghiêm Tùng Vĩ uống say nửa đêm trở về, bị Kỳ Lương Tần đạp xuống giường.

Điểm đáng ngờ thật nhiều, lỗ hổng tràn đầy.

Nhưng mà Nghiêm Bách Tông cũng không có đi hỏi Nghiêm Tùng Vĩ, cũng không đến hỏi Kỳ Lương Tần. Nếu bọn họ quyết định muốn giấu hắn, dù hắn hỏi nhiều lần nữa cũng sẽ không được đáp án chân thật.

Kết hôn giả, việc này thật sự không thể tưởng tượng, vượt qua phạm vi nhận thức của Nghiêm Bách Tông. Hắn muốn làm rõ ràng rốt cuộc là xảy ra chuyện gì.

Hắn trở về phòng liền đi tắm rửa. Hôm nay uống chút rượu, trên người vẫn luôn nóng, hắn tắm xong đi ra quần lót cũng không mặc, trực tiếp lên giường, nằm một hồi bỗng nhiên lại ngồi dậy, bọc áo choàng tắm đến phòng khách rót một ly nước, trở về đặt ở trên đầu giường.

Lúc sắp hừng đông quả nhiên khát tỉnh, hắn ngồi dậy uống một ly nước, nước lạnh thẳng vào ngũ tạng lục phủ, tưới dập lửa nóng bên trong, trong lòng bỗng nhiên nhảy ra một suy nghĩ, Kỳ Lương Tần này săn sóc lên, cũng thực là tri kỷ, nếu bỏ qua đủ loại ngôn hành cử chỉ không thể tưởng tượng của cậu ta trong quá khứ, chỉ nhìn bộ dạng thu tâm hiện giờ của cậu ta, rốt cuộc là lão nhị có phúc khí.

Nghiêm Tùng Vĩ uống say, ngày hôm sau liền không dậy nổi. Lão thái thái hỏi: "Lại uống nhiều quá à?"

"Đám Vương Bằng mẹ lại không phải không biết, mỗi lần đều uống say mèm."

"May mắn còn có một người tỉnh, " lão thái thái nói xong ngẩng đầu nói với Kỳ Lương Tần: "Tiểu Tần đâu, con đi đánh thức lão nhị đi, bảo hắn tốt xấu cũng ăn chút cháo, ăn sáng thì vẫn phải ăn."

"Nếu không thì uống ly sữa đậu nành cũng được, dì nấu sữa đậu nành." Dì Xuân đang đảo sữa đậu nành nói xong liền đưa cho cậu một ly. Kỳ Lương Tần nhận ở trong tay, liền vào phòng.

Cậu đẩy cửa phòng ra đi vào, liền nhìn thấy Nghiêm Tùng Vĩ đã tỉnh, dựa vào trên gối, đối diện cậu cười ha ha, vẻ mặt mỏi mệt, tóc lộn xộn.

"Đừng cười ngây ngô, nhanh chóng đứng lên tắm rửa một cái, anh không ngửi được mùi trên người anh sao?" Kỳ Lương Tần nói xong đem sữa đậu nành đưa cho hắn: "Uống cái này."

Nghiêm Tùng Vĩ đứng lên, tiếp nhận cái ly ngửa đầu uống sạch. Kỳ Lương Tần nói: "Sao anh uống nhiều rượu như vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!