Chương 44: (Vô Đề)

Đàm Thanh Thanh tuy rằng yêu hận nồng nhiệt, nhưng mà là một người phụ nữ sống rất rõ ràng.

Chúng ta đều là người thường, sẽ không thiện lương đến mức không có tỳ vết người người khen ngợi, cũng sẽ không ác độc đến mức giết chóc thành tính không hề có nhân tính. Người nhân phẩm quá tốt hoặc là quá xấu, đều không phải người viên mãn nhất. Giống như có người nói đàn ông thuốc rượu sắc đều không dính, tám chín phần không phải đàn ông tốt, tính tình quá chính hoặc là quá lệch, đều không phải bạn đời tốt nhất.

Tiếp thu được chuyện ai cũng có khuyết điểm, mới có thể đạt được hạnh phúc chân chính.

Chuyện Đàm Thanh Thanh, cứ như vậy lắng xuống, ngày lại khôi phục bình thản, nhưng mà loại ngày tháng bình thản này cũng không lâu lắm, liền bị một sự kiện đánh vỡ bình tĩnh.

Trong một lần đi dạo phố trên đường, hai người lão thái thái và Nghiêm Viện nói chuyện phiếm, bỗng nhiên nói: "Ta xem anh cả của mấy đứa sau khi ly hôn, một chút tính toán tìm nữa cũng không có, như vậy sao được chứ, không phải nó muốn cứ ở vậy đi?"

"Anh cả mới ly hôn vài ngày mà, mẹ cũng quá sốt ruột đi."

"Ta cũng không bảo nó tái hôn, chỉ là nên để nó quen biết nhiều cô gái một chút, ta xem hiện giờ nó không phải ở công ty thì chính là ở nhà, bình thường đều không thấy nó ra ngoài gặp phụ nữ."

"Muốn nói khuyết điểm của anh cả là gì, thì anh ấy chỉ thiếu bản lĩnh thông đồng phụ nữ, phỏng chừng bản lĩnh ấy, đều để anh hai con lấy hết rồi."

"Gần đây Tùng Vĩ thành thật, " Kỳ Lương Tần nhanh chóng nói.

"Ta cũng không cầu nó lời ngon tiếng ngọt dỗ dành con gái người ta, không phải ta nổ, chứ con trai Nghiêm gia chúng ta, dù nó không cười không động đứng ở đó, cũng có một đống con gái dán lên. Nó chỉ cần ra ngoài đi đi lại lại nhiều, quen biết nhiều người, nó không chủ động theo đuổi người khác, người khác có thể chủ động theo đuổi nó mà, " lão thái thái nói: "Ta xem con gái của dì Tôn con không tồi, con bé mới vừa tốt nghiệp đại học, con gái tựa như đóa hoa vậy, nghe nói gần đây đang xem mắt."

"Tôn Diểu?" Nghiêm Viện nghĩ nghĩ: "Cô ấy không tồi, có điều Tôn gia cũng không phải nhà bình thường, nhà bọn họ xem con gái là bảo bối đó, anh cả đã ly hôn, nhà họ chung quy sẽ không tìm một người tái hôn đi?"

Lão thái thái vừa nghe liền không vui: "Tái hôn thì làm sao, lại không phải phụ nữ, đàn ông từng kết hôn mới càng kiên định tin cậy. Lão đại của chúng ta bất luận là chiều cao, tướng mạo, hay là phẩm tính năng lực, có điểm nào không phải nổi trội?"

Kỳ Lương Tần vốn tưởng rằng đây chỉ là lão thái thái thuận miệng nói, cũng không có để ở trong lòng. Ai biết không quá vài ngày, dì Xuân dưỡng thương xong trở về nói cho cậu biết, trong nhà có khách sắp đến.

"Ai ạ?"

"Một người bạn của lão thái thái, họ Tôn, " dì Xuân nói xong trộm cười nói: "Lão thái thái đây là muốn cho Bách Tông xem mắt, sợ trực tiếp gọi bọn họ đi xem mắt Bách Tông sẽ mâu thuẫn, cũng sợ cô gái Tôn gia kia ngại ngùng, cho nên mời người tới nhà."

Tim Kỳ Lương Tần trong nháy mắt thật lạnh thật lạnh.

Đúng vậy, mặc dù Nghiêm Bách Tông ly hôn thì thế nào, cũng sẽ không thể ế cả đời, chung quy cũng phải tái hôn, dựa vào điều kiện của hắn, có cô gái nào mà không thích. Mặc dù Tôn tiểu thư này không thích, cũng luôn có cô gái khác thích.

Dù Nghiêm Bách Tông không phải của Thẩm Hoà, thì cũng là của một người phụ nữ khác, muốn là của cậu, thật sự là còn khó hơn đi lên đỉnh Everest.

Kế hoạch cao lãnh tiên khí thụ của Kỳ Lương Tần, lần đầu tiên khiến cậu nghi ngờ. Cái này thật sự đi được sao. Hình như cậu cũng không đủ thời gian để đi lộ tuyến Tiểu Long Nữ, có khả năng ngọc nữ tâm pháp còn chưa luyện thành, người đàn ông muốn song tu cùng cũng đã bị người khác đoạt đi.

Lão thái thái và Nghiêm Bách Tông đều nói cho cậu biết, đồ của mình, đừng chỉ trông cậy vào người khác không đoạt, mình cũng phải biết bảo vệ, ai muốn đoạt với cậu, cậu cũng phải lộ ra nanh vuốt, hung hãn mà đánh trả.

Kỳ Lương Tần yếu đuối sao, vẫn là có chút yếu đuối. Nhưng cậu yếu đuối đến mức hận này không tranh sao, hình như cũng không có. Trên chuyện Nghiêm Bách Tông, kỳ thật cậu tràn ngập dũng khí không biết sợ. Cậu phải đối mặt cửa ải khó khăn, cẩn thận suy nghĩ một chút đầu liền đau, rất không thực tế, khả năng thành công quá nhỏ. Có lẽ là trên việc yêu đương cậu còn giữ lại hồn nhiên nhiệt tình lúc ban đầu đi, cậu luôn chưa từ bỏ ý định, có mục tiêu mù quáng nhưng mà kiên định, nghiêng ngả lảo đảo một bước một dấu chân đi về phía trước.

Kỳ Lương Tần vì thế trang phục ăn diện, ăn mặc chói lọi suất khí tiêu sái, áo giáp trên thân, một bộ dạng chuẩn bị chống đỡ xâm lược từ bên ngoài, ngay cả lão thái thái nhìn thấy cũng nhịn không được khen một câu: "Tiểu Tần càng ngày càng dễ nhìn, thật sự là tuấn tú."

Bình thường cậu ăn mặc đều là tương đối bình thản thoải mái, hiện giờ mang theo vẻ diễm lệ, mặt mày cũng thêm vài phần anh khí. Nghiêm Bách Tông và Nghiêm Tùng Vĩ trở về nhìn thấy, đều sửng sốt một chút. Nghiêm Tùng Vĩ nói: "Hôm nay cậu ăn mặc chỉnh tề vậy."

"Trong nhà có khách đến."

"Ai?" Nghiêm Bách Tông có chút kinh ngạc.

"Là dì Tôn con, " lão thái thái cười nói: "Hai người các con cũng nhanh chóng đi thay bộ quần áo, sửa soạn một chút, làm việc một ngày, đi tắm rửa một cái đi."

Kỳ Lương Tần đi theo Nghiêm Tùng Vĩ trở về phòng, Nghiêm Tùng Vĩ nói: "Dì Tôn cũng không phải lần đầu tiên đến, sao chuyến này đến, mẹ còn cố ý gọi điện thoại bảo chúng tôi đều trở về? Chúng tôi còn có việc mà."

Kỳ Lương Tần không quá vui vẻ nói: "Mẹ cho anh cả xem mắt."

"Phụt, " Nghiêm Tùng Vĩ bật cười ra tiếng: "Xem mắt?"

Kỳ Lương Tần gật đầu: "Bà xem trọng con gái dì Tôn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!