Nghiêm Tùng Vĩ đại khái là sợ lão thái thái mắng chửi người, cho nên mãi cho đến buổi tối hơn mười giờ mới trở về. Hắn trộm chuồn vào phòng ngủ, thấy Kỳ Lương Tần đang dựa vào trên bàn đọc sách.
"Mẹ tôi ngủ chưa?"
Kỳ Lương Tần quay đầu lại nhìn thoáng qua, đứng lên nói: "Sao giờ anh mới về, gọi điện thoại cũng không nhận, đi gặp Đàm Thanh Thanh sao?"
Nghiêm Tùng Vĩ lắc đầu: "Tôi nào có dám gặp cô ấy."
"Anh cứ luôn trốn tránh như vậy cũng không phải cách, tôi đã cam đoan với cô ấy, nói sẽ cho hai người gặp mặt. Anh vẫn là gặp một lần đi, không thì cô ấy liền đem chuyện tôi với anh kết hôn giả nói ra."
"Cô ấy nói với cậu vậy à?"
Kỳ Lương Tần gật đầu: "Cũng không thể trách cô ấy, anh cũng thật là, muốn chia tay liền nói rõ ràng, sao cứ luôn trốn tránh cô ấy. Vầy tính là chuyện gì chứ, anh làm như vậy, chính là có chút khốn kiếp."
Nghiêm Tùng Vĩ ngã ngồi xuống ghế: "Gần đây tôi nghĩ tới liền phiền, chia tay với cô ấy, không đành lòng, chỉ là ở cùng cô ấy, tôi lại cảm thấy không hít thở được. Chúng tôi gặp mặt chính là ầm ĩ, tôi cũng cảm thấy cô ấy có chút thần kinh, một hồi ầm ĩ xong, lại khóc giải thích với tôi, hồi thì hôn một cái hồi thì cho bạt tai, tôi chịu không nổi."
"Cô ấy cũng thật là, làm quá chặt, đại khái là trong lòng bất an đi. Anh vẫn là gặp một lần đi, không thì quậy lớn chuyện phải kết thúc như thế nào."
Nghiêm Tùng Vĩ gật đầu: "Ngày mai tôi qua chỗ cô ấy một chuyến, " hắn nói xong bỗng nhiên đứng thẳng dậy, nhìn về phía Kỳ Lương Tần: "Cậu nói xem cô ấy sẽ không trói tôi lại đi, giống như cái phim «Quá nghiện» ấy."
Kỳ Lương Tần cười nói: "Anh cho là đóng phim hả."
Có điều lại nói cậu vẫn có chút lo lắng: "Nếu không, tôi cùng đi với anh đi?"
"Vẫn là thôi, nếu cô ấy phát điên lên, không dễ xử lý. Tôi cảm thấy vẫn là không được, chuyện chúng ta kết hôn giả giống như bom hẹn giờ vậy, phải đem quả bom này gỡ bỏ trước, miễn trừ hậu hoạn, không thì cô ấy lấy cái này uy hiếp tôi thì làm như thế nào. Phụ nữ thật sự là phiền toái."
"Lúc ở trên giường với người ta sao anh không biết phụ nữ phiền toái, ăn no ăn ngán, cảm thấy người ta phiền toái, khốn kiếp."
Nghiêm Tùng Vĩ ngượng ngùng nở nụ cười, đứng lên đi vào phòng tắm tắm rửa.
Nghiêm lão nhị này, rốt cuộc vẫn là chưa trưởng thành, không có trách nhiệm, vẫn còn là một cậu con trai mê chơi, không lớn lên.
Nghiêm Tùng Vĩ tắm rửa đi ra, Kỳ Lương Tần đã trải xong chăn đệm nằm dưới đất, hắn lau tóc nói: "Nếu không cậu lên trên giường ngủ đi, giường lớn như vậy, dù sao lúc ở khách sạn không phải cũng đều ngủ chung à, tôi không chê cậu."
"Tôi ghét bỏ anh." Kỳ Lương Tần quỳ trải chăn, bị Nghiêm Tùng Vĩ đưa chân đạp mông một cái, lập tức bị đạp quỳ rạp trên mặt đất, chọc cho Nghiêm Tùng Vĩ cười ha ha.
Kỳ Lương Tần cũng không giận, đứng lên tiếp tục trải chăn, Nghiêm Tùng Vĩ ngồi ở mép giường, nói: "Tính tình cậu thật tốt."
"Người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu mà." Kỳ Lương Tần nói.
Nghiêm Tùng Vĩ nhìn cậu một hồi, hỏi: "Cậu muốn tiếp tục ở lại nhà chúng tôi không?"
Kỳ Lương Tần nhìn hắn một cái, đặt mông ngồi xuống, vỗ vỗ tay nói: "Đây cũng không phải việc tôi muốn không muốn, tất cả do anh mà."
"Mấy tháng này đi qua, càng nhìn cậu càng thuận mắt. Tôi cảm thấy như vậy cũng rất tốt, trong nhà có một người vợ không quản tôi, tuy rằng kết hôn, vẫn giống như tự do, vẫn có thể ở bên ngoài ăn chơi đàng điếm, đây không phải là ngày lành mà đám bạn bè tôi vẫn luôn ảo tưởng sao."
"Đám bạn bè của anh, sao mỗi người đều không đáng tin như vậy."
"Cậu cũng là đàn ông, sao lại không hiểu lòng đàn ông chứ, trong nhà cờ đỏ không ngã, bên ngoài cờ màu bay bay, đây là giấc mộng của bao nhiêu đàn ông, trên đời này có thể có mấy người đàn ông nguyện ý bị một người phụ nữ buộc lại cả đời. Cậu đó, không có điều kiện, tuổi cũng ít, lại là gay, không hiểu. Về sau cậu sẽ biết. Đàn ông đều là một dạng, chỉ phân hai loại, một loại là có suy nghĩ nhưng mà không có bản lĩnh, thành thành thật thật sống cả đời, có vài người thì có suy nghĩ lại có bản lĩnh, nhiều ít bên ngoài dính chút hoa cỏ. Có mèo nào không trộm mỡ đâu, đây là bản tính con người, là bản năng động vật, không có quan hệ với đạo đức."
"Lời này của anh cũng quá tuyệt đối rồi, trên đời này khẳng định có người chuyên nhất. Thế giới lớn, không gì không có!"
Nghiêm Tùng Vĩ liền cười, nằm lên trên giường: "Cũng đúng, thế giới lớn, không gì không có. Đại khái dạng đàn ông gì cũng có, nhưng luôn có phân chia đa số và thiểu số. Tôi thấy cậu là thiểu số, hy vọng tương lai cậu cũng có thể gặp gỡ một người thiểu số."
Kỳ Lương Tần bị những lời này của Nghiêm Tùng Vĩ đả kích một chút, Nghiêm Tùng Vĩ nói không hẳn đều là ngụy biện, có vài thứ nhìn như xấu xí, kỳ thật càng chân thật. Trên đời này đàn ông chuyên nhất si tình, có lẽ thật sự là số ít. Cậu cầu mong dường như cũng không phải người đàn ông bình thường, cậu muốn một người đàn ông cũng xem trọng tình yêu như cậu, chuyên nhất lại thâm tình, đàn ông như vậy, đại khái thật sự là lông phượng sừng lân đi.
Nhưng con người luôn ôm lòng may mắn, cảm thấy có khả năng đàn ông tốt trên đời này quả thật không nhiều lắm, nhưng mình chính là người may mắn.
Sau khi bọn họ ngủ, đột nhiên một trận chuông điện thoại di động vang lên, Kỳ Lương Tần ngồi dậy, quay đầu nhìn nhìn, Nghiêm Tùng Vĩ trên giường cũng tỉnh, nói: "Là điện thoại của tôi, lúc tắm rửa cởi quần bỏ trong toilet."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!