Chương 40: (Vô Đề)

Lúc hai người bọn họ xuống đến chân núi, Nghiêm Bách Tông nhận được một cú điện thoại. Chuông điện thoại đột nhiên vang lên, Kỳ Lương Tần quay đầu nhìn, nghe thấy Nghiêm Bách Tông nói: "Vừa đến chân núi… Ở đây… Làm sao vậy…"

Nghiêm Bách Tông cúp điện thoại, nói với cậu: "Đói bụng không?"

Kỳ Lương Tần sửng sốt một chút, sắc trời đã mờ mịt, cậu cũng thực sự hơi đói bụng. Đồ ăn trong chùa đều là đồ chay, mùi đàn hương rất nặng, cậu không quen lắm, cơm trưa không ăn bao nhiêu.

"Ở đó có một quán nhỏ, chúng ta đi ăn chút gì đó rồi lại trở về."

Kỳ Lương Tần được ưu ái mà kinh ngạc, đã sớm quên mất lời thề phải giả trang cao lãnh tiên khí của mình. Cậu chỉ nghĩ nếu bỏ qua cơ hội lúc này đây, lần tiếp theo Nghiêm Bách Tông mở miệng mời cậu cùng ăn gì đó, không biết là ngày tháng năm nào đâu.

Đó là một sạp thịt nướng, mùa hè uống bia ăn xiên nướng, thật sự là nói hưởng thụ cũng không quá. Sắc trời mới vừa tối, khách khứa còn chưa nhiều lắm, bọn họ tìm một vị trí ngoài cùng ngồi xuống, Kỳ Lương Tần mới ý thức được mình ra một lựa chọn sai lầm cỡ nào.

Cậu và Nghiêm Bách Tông không có gì để nói.

Cậu muốn giả cao lãnh, muốn vãn hồi hình tượng, cho nên thực rụt rè, mà Nghiêm Bách Tông dường như cũng không quen ở cùng một chỗ với cậu, ánh mắt nhìn cậu lộ ra một chút phòng bị.

Xem ra ấn tượng với cậu còn chưa thoát ra khỏi Phan Kim Liên.

Sau đó cậu phát hiện Nghiêm Bách Tông thường thường lấy điện thoại ra đánh vài chữ, dường như đang gửi tin nhắn cho ai. Đối phương hồi âm cũng thực nhanh, di động vang tích tích. Kỳ Lương Tần cảm thấy nhất định là xảy ra chuyện gì, Nghiêm Bách Tông không muốn cho mình biết.

Cậu cảm thấy Nghiêm Bách Tông là đang kéo dài thời gian.

"Bia này có hơi đắng, " cậu nói.

"Bia bán trên núi này đều bị một nhà này lũng đoạn, Thanh Đảo dễ uống hơn một chút, cái này là đồ bản địa." Nghiêm Bách Tông cất điện thoại di động vào trong túi áo, giống như trút được gánh nặng, thở một hơi, nói: "Chúng ta trở về đi, cậu ăn no chưa?"

"No rồi, " Kỳ Lương Tần nói xong liền đứng lên, Nghiêm Bách Tông đi trả tiền, cậu ở bên cạnh chờ trả tiền xong, liền đi tới phương hướng khách sạn, kết quả đi không được mấy bước, đèn đường đột nhiên sáng lên.

"Á, " Kỳ Lương Tần phát ra tiếng kinh ngạc rất nhỏ, nhìn thấy toàn thế giới dường như lập tức bừng sáng.

Kỳ Lương Tần đi ở phía sau, lực chú ý bỗng nhiên bị cái bóng kéo trên mặt đất của Nghiêm Bách Tông hấp dẫn.

Bóng dáng kia gầy và dài hơn bản thân Nghiêm Bách Tông, nhìn thậm chí có vài phần mỏng manh.

Cậu nhớ rõ trước kia xem qua một bộ phim truyền hình, trong đó nói linh hồn con người sẽ bám vào trên cái bóng, đạp bóng của một người, liền đạp lên cả đời người này, sẽ không rời khỏi mình.

Ngã tư đường ngày hè, cây cối xanh um cỡ nào, bị ngọn đèn vàng mờ bao phủ, tràn ngập hơi thở ấm áp ngày hè. Trên đường thực an tĩnh, không có ai.

Kỳ Lương Tần trộm đi nhanh hơn vài bước, đạp lên bóng của Nghiêm Bách Tông.

Sau khi đạp phát hiện Nghiêm Bách Tông không phát giác, lại đi lên đạp vài cái, cuối cùng đơn giản mỗi một bước đều đạp bóng của hắn mà đi. Nếu đạp một chút sẽ cùng nhau cả đời, vậy lần này phỏng chừng đời đời kiếp kiếp Nghiêm Bách Tông đều phải ở cùng một chỗ với cậu.

Sau khi đến khách sạn, Nghiêm Bách Tông cũng không có trực tiếp trở về phòng, mà là đi theo cậu đến cửa phòng của cậu và Nghiêm Tùng Vĩ.

Cậu gõ gõ cửa, Nghiêm Tùng Vĩ liền lại đây mở cửa, cười cười với bọn họ.

"Mẹ đâu?" Nghiêm Bách Tông hỏi.

"Trở về phòng rồi, hai người mới trở về à?"

"Cậu đi ra một chút, anh nói với cậu chút chuyện."

Nghiêm Tùng Vĩ nhìn nhìn Kỳ Lương Tần, liền đi theo Nghiêm Bách Tông ra khỏi phòng. Kỳ Lương Tần đóng cửa lại, đổi giày, mang dép lê đi vào trong, cậu phát hiện cửa sổ mở, gió đêm chầm chậm, nhưng mùa này ở vùng núi mở cửa sổ trong phòng sẽ có côn trùng bay vào, cậu nhanh chóng đóng lại cửa sổ, mình thì đi tắm rửa.

Chờ đến khi cậu tắm rửa một cái xong đi ra, phát hiện Nghiêm Tùng Vĩ vẫn chưa có trở về. Cậu bọc áo choàng tắm ngồi xuống trên mép giường, lấy cái túi của mình lại đây, từ bên trong lấy ra một bộ quần áo mới.

May mắn chuẩn bị đầy đủ, quần áo đem thêm một bộ. Lúc cậu mặc quần áo, ngửi thấy một mùi vị đặc biệt, có chút tanh ngọt.

Thân là đàn ông, mùi vị này cậu rất quen thuộc, cậu nhìn nhìn trên giường, lại nhìn nhìn xung quanh, cậu vô cùng sắc bén mà phát hiện hai cái bao đã dùng xong trong thùng rác, bên trong còn dính dấp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!