Chương 4: (Vô Đề)

Tầng hai mươi, đi một chút dừng một chút cũng bất quá chỉ là thời gian chừng một phút đồng hồ, có khả năng còn không đến, Kỳ Lương Tần không biết, cậu chỉ cảm thấy đây là một đoạn thời gian thật dài lâu, lúc ra thang máy, trên mặt của cậu ửng hồng khác thường, giống như là trong thang máy xảy ra chuyện gì không thể cho ai biết.

Nghiêm Tùng Vĩ đoạt đồ vật trong tay Kỳ Lương Tần qua, há mồm chính là một trận quở trách: "Lúc này mới vài bước đường mà em đã choáng váng, thật là đồ mù đường."

Kỳ Lương Tần xấu hổ cười cười: "Phiền toái Nghiêm tiên sinh…"

Không nghĩ tới Nghiêm Tùng Vĩ nghe xong lập tức quay đầu lại nhìn cậu: "Sao một chút quy củ cũng không hiểu. Cái gì mà Nghiêm tiên sinh, gọi anh."

Kỳ Lương Tần quay đầu lại nhìn Nghiêm Bách Tông, há há mồm, có chút kêu không được.

Nghiêm Tùng Vĩ không cao hứng: "Gọi đi. Anh trai của tôi không phải chính là anh trai em à."

"Anh." Kỳ Lương Tần giống như muỗi kêu một tiếng, Nghiêm Bách Tông "ừm" một tiếng, không có phản ứng nhiều hơn. Nghiêm Tùng Vĩ cũng không so đo với cậu nữa, mang theo đồ vật đi vào.

Kỳ Lương Tần nghĩ thầm rằng vừa rồi cùng đi thang máy với Nghiêm Bách Tông, quả thực khiến cậu toát mồ hôi toàn thân, đến hiện tại chân còn có chút run rẩy. Vì cái gì cậu lại kích động chứ, khẩn trương sao, hay là hưng phấn? Cậu phân không rõ đây là phản ứng của mình, hay là thiết lập trong tiểu thuyết dẫn đến số mệnh si mê nào đó, cậu cảm thấy Nghiêm Bách Tông thật mê người.

"Chết dưới thân Bách Tông, thành quỷ cũng phong lưu."

Trong đầu cậu đột nhiên nhớ tới những lời này, máu cả người dâng lên. Đây là một câu nổi tiếng nhất trong《Phan Kim Liên phiên bản nam》. Nghiêm Bách Tông lại không hề biết, quay đầu lại hỏi: "Không đi vào à?"

Kỳ Lương Tần bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn hắn.

Con ngươi đen thùi mênh mông nước lóe sáng, lộ ra ái dục ẩm ướt.

Dục vọng của nam nhân thật sự là một thứ rất thần kỳ. Một nam nhân muốn tìm bất mãn có khả năng sẽ bộc lộ ra âm u và hung ác, đôi khi sẽ vượt xa tưởng tượng của bản thân hắn, lý trí cũng phân không rõ đúng sai. Cậu thân là nam nhân, có rất nhiều cơ hội ý thức được dục vọng có thể có bao nhiêu hung mãnh, thật giống như những tội phạm tình dục đó, ngày thường cả người lẫn vật vô hại cỡ nào, lại trong một thời khắc nào đó bị dục vọng điều khiển, biến thành một súc sinh.

Nam nhân càng giống động vật tự hỏi bằng nửa người dưới hơn phụ nữ, bởi vì khắc sâu nhược điểm này của nam nhân, cho nên Kỳ Lương Tần luôn khuyết thiếu tín nhiệm với nam nhân, cũng bởi vì vậy, cậu mới nhiệt tình yêu thương Nghiêm Bách Tông tràn ngập hơi thở cấm dục đến thế.

Trên đời này có nam nhân nào có thể khống chế được dục vọng của mình sao, có nam nhân nào có thể cả đời chỉ thương một mình cậu, vĩnh viễn không ruồng bỏ cậu sao. Giống như thời đại này, ngay cả tình cảm khác phái cũng thực khó khăn, huống chi đồng tính luyến ái. Cậu có hơi vì chuyện nhỏ mà bỏ việc lớn phí hoài vô số năm tháng, rốt cuộc thành một lão xử nam.

Nhưng mà hiện giờ cậu thành một người khác, bởi vì dục vọng quá mức hưng thịnh, cho nên áp chế không được, nội tâm tràn ra sóng xuân, từ trong mắt của cậu tràn ra.

Nhưng Nghiêm Bách Tông hiển nhiên không nhìn đôi mắt này, bất quá chỉ hơi tạm dừng, liền đẩy cửa đi vào. Kỳ Lương Tần vừa muốn đi vào, Nghiêm Tùng Vĩ lại đẩy cửa đi ra, cầm di động trong tay, đưa cho cậu: "Thanh Thanh, cậu nói với cô ấy là tôi thăm mẹ tôi."

Kỳ Lương Tần nhanh chóng tiếp nhận điện thoại, âm thanh ở đầu kia di động dẻo nhẹo khiến cậu muốn run rẩy: "Lại cùng mẹ anh, anh khẳng định lại gạt người ta."

"Cái đó, Thanh Thanh, là tớ, tớ và Tùng Vĩ ở bệnh viện."

"Thật sự ở bệnh viện à?"

Đầu kia giống như đột nhiên thay đổi người khác, âm thanh thô hơn rất nhiều, cũng không dẹo nữa: "Tại sao lại đi bệnh viện, mẹ anh ấy còn chưa ra viện sao? Vậy được rồi, bảo Tùng Vĩ đi ra thì gọi lại cho tớ, tớ ngắt trước."

"Mỗi ngày kiểm tra." Nghiêm Tùng Vĩ cười lấy di động lại, có chút ngọt ngào phiền não: "Lòng dạ phụ nữ chính là nhỏ, cả ngày đề phòng tôi."

Cô gái tên Thanh Thanh trong miệng Nghiêm Tùng Vĩ, tên đầy đủ là Đàm Thanh Thanh. Kỳ Lương Tần có thể có cuộc gặp gỡ này, là nhờ cô gái đó. Loại nhóc con nhà nghèo từ gia đình ở tầng dưới chót đi ra như y, vốn không có cơ hội quen biết người như Nghiêm Tùng Vĩ. Tất cả bạn bè của y đều là dân chúng bình thường, không phú không quý. Nhưng mà thanh mai trúc mã của y là Đàm Thanh Thanh lúc làm phục vụ đêm, quen biết Nghiêm gia nhị công tử lăn lộn trong quán bar.

Hai người ăn nhịp với nhau như keo như sơn, có vài phần giống như tình yêu giữa vũ nữ nghèo túng và quý công tử trong phim thần tượng dân quốc. Đàm Thanh Thanh là một người thông minh, biết có được không dễ, cho nên nắm chắc, chặt chẽ khống chế Nghiêm Tùng Vĩ trong lòng bàn tay. Một cô gái bình thường thậm chí có chút khiến người ta xem thường đột nhiên nhặt được một khối bảo vật, liền nhịn không được muốn khoe khoang khoe khoang, bởi vậy lúc hội họp bạn bè cô ta, luôn không thể thiếu bóng dáng Nghiêm Tùng Vĩ. Nghiêm Tùng Vĩ cũng nguyện ý vì mỹ nữ đi theo làm tùy tùng, xe đón xe đưa đều là chuyện bình thường, còn thường xuyên chuyên tới tính tiền cho bọn họ. Một người yêu tiền, một người yêu sắc, ở giữa có lẽ cũng trộn lẫn dục vọng và tình yêu, mà Kỳ Lương Tần chính là sau khi chứng kiến trận ái tình này, nảy sinh tâm tư lệch lạc.

Y không muốn chỉ làm người đứng xem, y cũng muốn giống Đàm Thanh Thanh, đu lên một người giàu có, từ nay về sau thay đổi vận mệnh mình.

Nghiêm Tùng Vĩ có thể nghĩ ra chủ ý như vậy, ở giữa không thể thiếu Kỳ Lương Tần châm ngòi thổi gió. Đàm Thanh Thanh cũng thực nguyện ý, cô nương ngốc này bị bề ngoài thanh thuần của thanh mai trúc mã từ nhỏ lừa, không biết người này bề ngoài có bao nhiêu thanh thuần, thì bên trong có bao nhiêu đĩ điếm. Huống chi cô ta thật sự rất gấp, cô ta không phải có thể thường xuyên gặp được loại phú nhị đại có tiền lại còn si tình yêu cô ta như Nghiêm Tùng Vĩ, còn Nghiêm Tùng Vĩ thì lại có thể dễ dàng kết bạn với mỹ nữ càng xinh đẹp càng gợi cảm càng trẻ tuổi hơn cô ta. Năm nay cô ta đã hai mươi hai tuổi, Nghiêm lão thái thái không đồng ý hôn sự của cô ta và Nghiêm Tùng Vĩ, cô ta có thể chờ, nhưng cô ta không chờ được mấy năm, cô ta phải mau chóng kết hôn với Nghiêm Tùng Vĩ mới có thể an tâm. Cái chuyện tốt "đánh một pháo liền chống đỡ cho cô ta nhảy nhót đến mệt chết mệt sống nhảy nhót cả năm", cô ta chết cũng không thể bỏ qua.

Sau khi ba người thương nghị xong, Kỳ Lương Tần liền lấy giấy chứng nhận với Nghiêm Tùng Vĩ.

Kỳ Lương Tần rốt cuộc như nguyện, chiếm được món tiền mà có khả năng y làm công cả đời cũng không kiếm được, cũng thuận lý thành chương mà kẹp giữa hai người. Y phải thay Nghiêm Tùng Vĩ chu toàn, nói tốt, ngẫu nhiên thay hắn nói dối, cũng phải thay Đàm Thanh Thanh giám thị Nghiêm Tùng Vĩ.

Cho nên cậu vừa mới đi vào, di động liền chấn động một cái, móc ra nhìn thoáng qua, quả nhiên là Đàm Thanh Thanh gửi tới: "Cậu thật sự ở bệnh viện với Tùng Vĩ sao?"

Cậu cười cười, hồi âm nói: "Thật sự."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!