Chương 39: (Vô Đề)

Nghiêm Bách Tông dứt khoát kiên quyết nhảy xuống cứu Kỳ Lương Tần, chưa chắc là xuất phát từ tình yêu, chính Kỳ Lương Tần cũng rõ ràng, nhưng mà Nghiêm Bách Tông cứu mạng cậu, cậu lại không có biện pháp không cảm kích. Ân cứu mạng gặp gỡ tình yêu, kia quả thực là lửa cháy đổ thêm dầu, Kỳ Lương Tần yêu càng sâu.

Ân cứu mạng, bản nam tử không biết lấy gì báo đáp, nguyện lấy thân báo đáp.

Trong lúc ngủ mơ cậu nghĩ như vậy, tỉnh lại sợ run nửa ngày, nhiệt độ điều hòa mở cao, ra một tầng mồ hôi mỏng manh.

Nghiêm Tùng Vĩ bên cạnh còn đang ngủ, vải trắng trên đầu vô cùng bắt mắt, còn có mùi thuốc nhàn nhạt.

Nếu không phải Nghiêm Bách Tông cứu cậu, đại khái cậu vẫn kinh hồn chưa định, trong lòng chỉ có nỗi sợ hãi đuối nước. Nhưng hiện giờ tình yêu nhét đầy tim cậu, trong lòng cậu cũng chỉ nghĩ đến chuyện Nghiêm Bách Tông cứu cậu.

Kỳ Lương Tần đứng lên uống một ly nước, sắc trời bên ngoài đã tờ mờ sáng. Cậu rửa mặt hoàn tất mặc quần áo liền đi ra ngoài, không khí trên núi phá lệ trong lành, tiếng chim hót trong sương thanh thúy, cây cối xanh um, phần lớn mọi người còn chưa có tỉnh lại. Dưới đất ướt sũng, hình như là đêm qua đổ một cơn mưa nhỏ.

Phía tây nam khách sạn, có một công trường đang thi công, hiện giờ sắc trời mới vừa sáng, chỉ có một ngọn đèn chiếu sáng, lại không có ai. Cậu nhìn thấy một con bạch đầu ông* đậu xuống một cái lu nước dính đầy bùn đất phía trước uống nước, liền lặng lẽ lấy điện thoại di động ra, muốn chụp lại.

*Bạch đầu ông: còn gọi là bông lau Trung Quốc, là một loài chim định cư.

Kết quả vừa muốn chụp, liền mơ hồ nghe thấy tiếng chạy bộ, con bạch đầu ông kia bị kinh động, vỗ cánh bay lên cột điện, Kỳ Lương Tần theo tiếng quay đầu nhìn lại, liền nhìn thấy Nghiêm Bách Tông chạy bộ trở về.

Trách không được Nghiêm Tùng Vĩ nói hắn là người có nghị lực, lúc này đi ra du ngoạn, còn muốn chạy bộ.

Trên mặt Nghiêm Bách Tông bị cắt một đường vết thương, miệng vết thương nói sâu không sâu, nói nông không nông, xử lý một chút, dán miếng băng cá nhân. Kỳ Lương Tần hơi hơi khom người, chào hỏi Nghiêm Bách Tông, gọi một tiếng "anh cả".

Nghiêm Bách Tông thở dốc dừng lại, "ừm" một tiếng, lập tức đi tới cửa khách sạn. Kỳ Lương Tần đứng ở tại chỗ nhìn một hồi, liền đi về phương hướng Nghiêm Bách Tông đi tới vừa rồi, đó là một con đường xuống núi.

Nghiêm Bách Tông đi đến cửa khách sạn, lại quay đầu nhìn cậu một cái, Kỳ Lương Tần cũng không biết, cậu đi đến chỗ quẹo mới quay đầu lại nhìn thoáng qua cửa khách sạn, Nghiêm Bách Tông đã sớm đi vào, cậu chỉ nhìn thấy một đôi tình nhân từ trong khách sạn đi ra, cũng không biết chàng trai nói gì, cô gái lớn tiếng bật cười, tiếng cười ở buổi sáng sớm yên tĩnh này hết sức thanh thúy.

Cậu không có mục đích dọc theo đường xuống núi, ven đường cây cối xanh um hỗn độn, hoa dại mọc khắp một đường, không khí ướt át mà trong lành, cậu nghĩ ở nơi này cũng không tồi, kéo dài tuổi thọ.

Đi đại khái nửa giờ, cậu liền đi về, lúc đi đến nửa đường, nhìn thấy cặo tình nhân lúc trước, trộm nấp ở trong rừng cây hôn môi.

Kỳ Lương Tần sợ tới mức nhanh chóng núp vào, trong lòng cũng có vài phần xấu xa, nhìn lén hai cái, nam kia không chỉ hôn, còn xoa ngực cô gái, cậu nhìn mà lòng như lửa đốt.

Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời cậu nhìn thấy người thật thân thiết, trước đây chỉ xem qua TV, cũng không thấy có cái gì, hiện giờ nhìn thấy trong hiện thực, chỉ cảm thấy khí nóng dâng lên. Đây là ở trong rừng cây, quả thực là tình tiết trở về thiên nhiên.

Sau khi nhìn vài lần, cậu lại ngại ngùng đi tới phía trước, sợ mình xấu hổ, cũng sợ cặp tình nhân kia xấu hổ. Vì thế cậu nấp sau núi đá một hồi lâu, lại nhô đầu ra nhìn, đôi tình nhân kia thế mà đã đi vào chỗ sâu trong rừng cây.

Đây là muốn…

Kỳ Lương Tần bắt đầu miên man bất định, mặt đỏ rần, có điều cậu cũng không dám đi theo nhìn, vì thế liền chạy trở về khách sạn.

Nghiêm Tùng Vĩ đang đánh răng, nhìn thấy cậu trở về, từ toilet nhô đầu ra, vừa đánh răng vừa hỏi: "Dậy sớm như thế, làm gì hả?"

"Tôi đi ra ngoài tản bộ, anh đoán xem tôi nhìn thấy cái gì?"

Kỳ Lương Tần rất là kích động.

"Nhìn thấy cái gì?"

"Tôi nhìn thấy một cặp tình nhân đang hôn môi trong rừng cây nhỏ, sau đó bọn họ liền đi vào bên trong, kéo kéo ôm ôm ấp ấp, khẳng định vào trong bụi cỏ dã chiến!"

Nghiêm Tùng Vĩ cười phun bọt kem đánh răng ra: "Bọn họ đi dã chiến, cậu hưng phấn cái gì, sao cậu không đi theo nhìn?"

Kỳ Lương Tần xấu hổ nói: "Tôi vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy tình nhân thân thiết đó."

"Tôi đây và Thanh Thanh không gọi là tình nhân hả?"

Kỳ Lương Tần mới nhớ tới Nghiêm Tùng Vĩ và Đàm Thanh Thanh từng hôn lưỡi trước mặt cậu, đến hiện tại cậu đều nhớ rõ tiếng nước dính dấp kia: "Đúng vậy, tôi quên mất. Có điều mấy người với bọn họ không giống, tôi nhìn anh với Thanh Thanh thân thiết, chỉ cảm thấy xấu hổ, xem bọn họ…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!