Chương 38: (Vô Đề)

Lòng người có bao nhiêu phức tạp. Có người nói, trên đời này khiến cho người ta không thể nhìn thẳng, chính là mặt trời và lòng người. Trên đời này không có người hoàn mỹ, mỗi người đều có nhân tính khuyết điểm, chỉ là có vài người gặp được một việc, đem những khuyết điểm đó bộc lộ ra, có vài người cả đời không gặp được, vì thế thành người đạo đức hoàn mỹ trong mắt mọi người.

Giống như là Kỳ Lương Tần hiện giờ, cậu hiền lành, chăm chỉ như vậy, như là người đàn ông tri kỷ nhất trong cái nhà này.

Nhưng cậu hiền lành cũng là vượt qua dĩ vãng, so với bình thường cậu càng hiếu thuận Nghiêm lão thái thái, càng thích làm việc, càng ôn nhu.

Đơn giản là trong lòng cậu cũng có một dục vọng bí ẩn, dục vọng thắng lợi. Cậu muốn thắng Thẩm Hoà.

Đây chính là một suy nghĩ bí ẩn, có lẽ bản thân cậu cũng không có nhận thức rõ ràng, nhưng cậu lại bị suy nghĩ này sai sử, cậu vừa đồng tình Thẩm Hoà, lại ghen tị cô, xem cô như tình địch. Cậu giống một con côn trùng, quơ đôi cánh xinh đẹp của mình, tận khả năng hấp dẫn người khác chú ý, tận khả năng phát ra mùi vị của mình.

Dưới bề ngoài mềm mại của cậu, là một trái tim tao khí lại pha đủ tính công kích.

Có lẽ là do nghe xong khuyên bảo, thái độ của Nghiêm lão thái thái đối với Thẩm Hoà dịu đi không ít. Giữa bữa cơm Thẩm Hoà đứng lên kính một ly rượu cho mỗi người, mỗi một ly đều phối hợp nói mấy câu, nói thật ra, lời nói thật sự xúc động, có văn chương, nhưng mà không già mồm cãi láo, chỉ khiến người ta cảm thấy tình chân ý thiết, chia tay vui vẻ.

Lúc kính đến Kỳ Lương Tần, Thẩm Hoà nói: "Thật đáng tiếc hiện tại mới biết cậu, tôi rất thích cậu, hy vọng cậu và Tùng Vĩ đừng giống chúng tôi, có thể bên nhau thật dài thật lâu."

Tuy rằng lời này không hẳn không phải là khách sáo, vẫn khiến Kỳ Lương Tần được ưu ái mà sợ, lúc chạm cốc, cố ý thấp xuống một nửa, lấy làm khiêm tốn. Cậu vốn cũng muốn nói một đoạn cảm động, kết quả moi tim móc ruột nửa ngày, cũng không nghĩ ra một câu thích hợp. Cậu và Thẩm Hoà không quen, không có tình cảm gì.

Thẩm Hoà không ở lâu tại Nghiêm gia, ăn cơm xong liền trở về. Nghiêm lão thái thái nói: "Lão đại, đưa cô ta."

Nghiêm Bách Tông liền thay Thẩm Hoà xách một cái rương hành lý ra cửa, Thẩm Hoà đứng ở cửa nhà tạm biệt người Nghiêm gia, Nghiêm lão thái thái luôn luôn cường thế lại lộ ra vài phần thương cảm, nói: "Trước đây ta không tốt với con lắm, con đừng ghi hận."

"Con cũng có chỗ không tốt, nhọc ngài đảm đương nhiều, cám ơn ngài."

Hai người phụ nữ ôm nhau một chút, Nghiêm lão thái thái cầm tay cô, nói: "Ai, con đó…"

Thẩm Hoà cười cười, hốc mắt ướt át.

Mọi người đều không vội vã trở về phòng, dì Xuân và lão thái thái ở hành lang hóng gió, ba người Nghiêm Tùng Vĩ bọn họ thì tiếp tục đưa Thẩm Hoà ra cửa. Kỳ Lương Tần yên lặng đi theo ở phía sau cùng, nghe Nghiêm Viện nhỏ giọng nói chuyện với Thẩm Hoà. Ngày mùa hè gió nóng, phơi dưới mặt trời đặc biệt đốt người, ngược lại cái bể bơi lớn đằng trước gợn sóng lấp lánh, xanh lam một mảnh. Ngày mùa hè nắng hè chói chang, cái hồ này lập tức náo nhiệt lên.

Bọn họ đưa Thẩm Hoà đến cổng, Nghiêm Bách Tông đã lái xe lại đây: "Mọi người đều trở về đi."

Thẩm Hoà cũng nói: "Trở về đi, bên ngoài nóng như vậy. Về sau thường liên hệ."

Nghiêm Viện gật đầu, phất tay với Thẩm Hoà, Nghiêm Tùng Vĩ quay đầu lại, nhìn thấy Kỳ Lương Tần cũng phất tay giống như lưu luyến không rời, liền vui vẻ, Kỳ Lương Tần ngượng ngùng buông tay xuống, có chút ngại ngùng.

Cậu nghĩ lúc chia ly buồn bã như vầy, thế nào thì cậu cũng nên làm cái bộ dáng. Nhưng trên thực tế Thẩm Hoà với cậu mà nói, không có gì khác khách khứa bình thường, cậu vội vàng khoản đãi, sau đó gượng chống chút tinh thần cuối cùng tiễn khách, nhưng trong lòng ước gì nhanh chóng trở lại trên giường, ngủ một giấc thật ngon nghỉ ngơi một chút.

Không ngở cậu nghĩ như vậy, Nghiêm Viện cũng nghĩ như vậy, Thẩm Hoà phía trước mới vừa đi xa, sau lưng cô liền thở ra một hơi: "Rốt cuộc tiễn bước rồi."

Nghiêm Tùng Vĩ nói: "Con nhóc này, về sau em thật sự không có chị dâu rồi đó."

Nghiêm Viện cười chỉ chỉ Kỳ Lương Tần: "Không có chị cả có chị hai."

"Ngày nào đó chị hai em đi rồi, em cũng như trút được gánh nặng giống vậy sao?"

Nghiêm Viện nói: "Anh hai, em cảnh cáo anh, mối hôn này của anh muốn ly không dễ dàng như anh cả đâu nhá. Anh không biết mẹ có bao nhiêu thích Lương Tần đâu."

Đó ngược lại là thật sự, hôm nay Nghiêm lão thái thái khen Kỳ Lương Tần không ít. Cũng không biết bà là thật lòng khen, hay là bởi vì Thẩm Hoà.

Nghiêm Bách Tông đưa Thẩm Hoà, đại khái cũng đi một chuyến đến nhà họ Thẩm, ăn cơm tối mới trở về. Kỳ Lương Tần đang ở trong sân hóng mát, nhìn thấy Nghiêm Bách Tông đi tới, nhanh chóng đứng lên, chào hỏi.

Nghiêm Bách Tông vẫn thản nhiên lên tiếng, Kỳ Lương Tần liền ngồi xuống lại, ai biết Nghiêm Bách Tông lại đi về phía cậu, nói: "Thẩm Hoà bảo tôi cám ơn cậu."

"Hửm?"

Kỳ Lương Tần ngồi ở trên xích đu, ngửa đầu nhìn Nghiêm Bách Tông dáng người cao lớn. Dưới đèn đường Nghiêm Bách Tông từ trên cao nhìn xuống cậu, nói: "Không để cô ấy ngồi một mình ở trong phòng khách xấu hổ."

Kỳ Lương Tần nói: "Nói chị ấy không cần khách khí, người trong nhà đều có việc, chỉ mỗi tôi nhàn rỗi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!