Chương 37: (Vô Đề)

Sau khi thân thể đã gần như khỏe hẳn, Kỳ Lương Tần liền đi một chuyến đến chỗ thuê trước đây, trả phòng, chỉnh lý hết mấy thứ đồ đạc trong phòng thuê, đóng gói đưa đến căn hộ của cậu. Căn hộ ven sông đó mỗi lần đến cậu đều phải ở bên trong một hồi, căn phòng thuộc về mình khiến cậu đặc biệt có lòng trung thành.

Kỳ thật đồ đạc đóng gói đều không phải của cậu, quần áo không phải của cậu, đồ điện cũng không phải của cậu, còn có vài đồ vật nhỏ vụn, với cậu mà nói đều là đồ vật thực xa lạ.

Nhưng cậu đều giữ lại, không ném đi. Những thứ thuộc về ký ức của người khác đó, dường như cũng có quan hệ với cậu. Quần áo được đưa đến tiệm giặt ủi để giặt lại lần nữa, gấp kỹ bỏ vào trong tủ, những món đồ nhỏ cậu cũng đều dựa tâm ý của theo mình bày ở trên bàn. Căn phòng này đã xây dựng trang trí hoàn tất, vốn dĩ còn có chút trống trải, hiện giờ bày đồ đạc, rốt cuộc có hương vị của ngôi nhà.

Còn có thể trang hoàng càng tốt hơn, càng ấm áp hơn, cậu đánh giá phòng ở, trong lòng quy hoạch như vầy như kia. Để cho dấu vết của Kỳ Lương Tần trước kia tiếp tục tồn tại ở trong căn phòng này, dù sao cũng là căn phòng người ta bán mình có được, cậu nhặt được tiện nghi, trong lòng xác thực có chút xấu hổ. Chờ sau khi cậu dọn ra khỏi Nghiêm gia, liền ném toàn bộ mấy thứ đó đi, không để lại một chút dấu vết của Kỳ Lương Tần quá khứ.

Nhưng mà, cậu sẽ dọn khỏi Nghiêm gia sao, bao lâu dọn ra?

Tuy rằng phần si mê đối với Nghiêm Bách Tông có chút chua xót, nhưng cậu vui vẻ chịu đựng, nếu có thể, cậu nguyện ý tiếp tục ở lại Nghiêm gia. Nhưng cậu cũng biết sẽ không lâu dài, cậu không có khả năng cả đời kết hôn giả với Nghiêm Tùng Vĩ, nếu cả đời khổ luyến, chi bằng dọn ra nhất đao lưỡng đoạn. Trong lòng cậu có ảo tưởng, đối với Nghiêm Bách Tông, cậu vẫn như cũ có lòng mơ ước.

Trong tiểu thuyết Kỳ Lương Tần là một người học mỹ thuật tạo hình, tuy rằng bản lĩnh bình thường, nhưng dưới cái nhìn của người thường là cậu, kỹ thuật hội họa đã khiến cậu thực thán phục, cho nên lúc trở về cậu đem hết bộ đồ dùng hội họa của mình về. Cậu đặc biệt thích cuốn vở dùng để vẽ, thực lớn, lại rất có khuynh hướng cảm xúc, đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy giấy vẽ, trang đầu tiên của bản vẽ, còn giữ một cảnh cửa sổ đã vẽ một nửa.

Đối với nghệ thuật Kỳ Lương Tần trời sinh đã hướng tới, bất đắc dĩ chính mình không có điều kiện kinh tế. Cha qua đời sớm, mẹ vất vả nuôi cậu lớn, tốt nghiệp chính quy bốn năm, vốn dĩ có chút tiền gửi, thân thể mẹ cậu lại bắt đầu không tốt, sau đó vẫn là qua đời, cậu chỉ lo kiếm tiền, cảm thấy cuộc đời chưa từng có lúc nào gọi là theo đuổi nghệ thuật.

Người khiêu vũ đều rất có khí chất, biết đánh đàn luôn có vẻ thực lãng mạn, người biết vẽ vời cảm giác chính là có tài hoa, viết tốt chữ bút lông thì giống như cả người đều trở nên có phong cách. Những cái gọi là dính dáng tới nghệ thuật đó, cũng giống như vật phẩm tinh mỹ mà cậu cách tủ kính nhìn thấy, là một loại cuộc sống khác mà cậu khát vọng nhưng không có được.

Hiện giờ có điều kiện, cậu đã nghĩ sẽ học vẽ, coi như là một loại kéo dài đối với nhân vật tiểu thuyết Kỳ Lương Tần này đi.

Cậu cũng không có mời thầy dạy, mà là tự mình lén ở trong phòng vẽ chơi, ở trên mạng đặt giáo trình, một ngày học theo một chút, cho là một loại hưu nhàn thả lỏng ngoài đọc sách. Cầm lấy bút vẽ sẽ khiến cậu sinh lòng vui sướng, có một loại ảo giác mình cũng đang từ từ trở nên ưu tú.

Nghiêm Bách Tông là người đàn ông rất tốt, mình cũng có thể hoàn thiện mình, khiến mình trở nên càng ngày càng ưu tú, tương lai mới có thể xứng đôi với hắn. Mặc dù tương lai cậu và Nghiêm Bách Tông cũng không có bất luận kết quả gì, cậu cũng sẽ tới gần người như Nghiêm Bách Tông. Đại khái cậu đã qua cái tuổi tin tưởng vương tử bạch mã không thích bạch phú mỹ chỉ thích cô bé Lọ Lem chẳng có gì, chỉ có cái gọi là một trái tim vàng là không đủ, một người muốn hấp dẫn ánh mắt một người khác, phải có chút thứ bên ngoài, nhìn thấy được, thì đối phương mới có thể nhìn bạn, sau đó nhìn thấy tấm lòng của bạn.

Chuyện Nghiêm Bách Tông ly hôn, như là chưa từng phát sinh qua, không ai nhắc tới. Hai ngày nay Nghiêm Bách Tông cũng là đi sớm về trễ, rất bận.

Kỳ Lương Tần cũng không có tiếp tục ở trong phòng mỗi ngày đọc sách, cậu cùng với Nghiêm Viện và lão thái thái đi gặp bạn.

Lại nói thái độ của lão thái thái đối với cậu, cũng rất là kỳ quái. Cậu đi theo Nghiêm lão thái thái đến nhà ba bốn người bạn, cứ đến nhà một người, chủ nhân luôn khách sáo khen cậu hai câu, đơn giản là hiểu chuyện nè, bộ dạng tuấn tú nè, trên cơ bản ngàn bài một điệu. Nhưng mà mỗi lần Nghiêm lão thái thái đều sẽ vẻ mặt ghét bỏ mà nói: "Có tốt nữa cũng là đàn ông." "Tốt hay không, còn có thể thế nào, cũng chỉ có thể nhận." "Bà đừng nhìn bộ dạng cậu ta ra hình ra dáng, cũng chỉ có chút chỗ tốt đó, cái khác đều không được."

Tóm lại chủ nhân khen cậu ngàn bài một điệu, Nghiêm lão thái thái chê cậu lại chưa bao giờ trùng lặp. Mấy cái đó còn đều là luận điệu đại khái, nếu tỉ mỉ phân tích, còn có đủ loại như là "đầu óc ngốc", "bằng cấp thấp", "không có ánh mắt", "tính trẻ con", "làm biếng", "cái gì cũng đều không hiểu" vân vân, trộn lẫn trong cuộc nói chuyện phiếm, thường thường đụng tới một câu, cũng khiến cậu xấu hổ không chịu được.

Chỉ là theo lý thuyết nếu không nhìn lọt cậu, vậy thì đừng dẫn cậu đến nhà bạn dọa người. Lão thái thái lại cứ luôn muốn dẫn theo cậu.

"Mặc kệ dọa người như thế nào, đều là người nhà chúng ta, mấy người bạn đó sớm muộn gì cũng phải quen thuộc, cũng dẫn cậu ta ra ngoài nhìn cho quen mặt, đừng cả ngày làm ổ ở trong phòng đọc sách, người đều nhìn ngốc, vốn đã không tính là một người thông minh rồi." Nghiêm lão thái thái nói với Nghiêm Viện như thế.

"Mẹ, con phát hiện gần đây mẹ thật sự là càng ngày càng thích tự mâu thuẫn, là ai mấy ngày hôm trước nói đọc sách nhiều tốt, bảo Lương Tần không có việc gì thì ở nhà đọc sách nhiều chút."

Nghiêm lão thái thái trừng mắt nhìn Nghiêm Viện một cái, tỏ vẻ bất mãn đối với việc cô khiêu chiến quyền uy của mình.

Kỳ Lương Tần liền đứng bên cạnh hai mẹ con này ngượng ngùng cười.

Càng nhiều lúc, bọn họ từ nhà bạn đi ra cũng sẽ không trực tiếp về nhà, mà là sẽ đi dạo trung tâm thương mại, đi đều là những chỗ Kỳ Lương Tần thấy cũng chưa từng thấy qua, lần đầu tiên cậu thấy mấy người lão thái thái mua sắm, tiền kia quét đến mức khiến cậu run rẩy tâm can. Có điều khiến cậu kích động chính là, lão thái thái mua cho cậu một bộ quần áo, tốn mấy vạn.

Đây chính là quần áo quý nhất cậu từng sờ qua, mỗi lần ra ngoài cậu đều mặc ở trên người. Nghiêm Viện nói: "Anh cũng không thể đổi bộ khác à."

"Anh thích bộ này, quý như vậy, phải mặc đủ."

Nghiêm lão thái thái nghe xong nhíu mày, Nghiêm Viện chính là cười trộm.

Nhưng sở dĩ mỗi lần Kỳ Lương Tần đều mặc, cũng không chỉ là bởi vì quần áo này xinh đẹp lại đáng giá, mà là cậu nhìn thấy mỗi lần lúc cậu mặc đi ra, lão thái thái đều đặc biệt vui vẻ, ngoài miệng tuy rằng không nói, biểu tình rất nhỏ kia cũng không lừa được người.

Đi theo mẹ con Nghiêm thị đi dạo vài ngày, cậu thật sự là như Nghiêm lão thái thái đã nói, nhìn nhiều liền quen mặt. Trước mắt là nơi phồn hoa cậu chưa từng thấy qua, cậu mới biết mặc dù đi qua cùng một con phố, nhưng những thứ mà cậu trong quá khứ và cậu hiện tại nhìn thấy đều không giống nhau.

Đương nhiên ngẫu nhiên cũng sẽ làm trò cười, lộ ra thuộc tính nhà quê của cậu, có vài chuyện còn là vô cùng xấu hổ, khiến cậu một hồi nhớ tới đều cảm thấy không có mặt mũi gặp người. Nhưng những thứ cậu chưa từng gặp qua đó, cũng làm cho cậu cảm thấy mình đang tiến bộ, đang chậm rãi biến thành người càng tốt.

Đời người một đường, thương cảm nhất chính là tuổi lớn dần, thời gian là quý giá nhất, một khi đã đi qua thì không thể làm lại, mà đáng để vui mừng nhất, chính là mình luôn luôn trên con đường tiến bộ, bản thân mình mỗi một ngày, đều tốt hơn ngày hôm qua.

Ngày bình thản mà qua, mãi đến một tuần sau Thẩm Hoà đến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!