Về phần có còn cần khiêu khích Nghiêm Bách Tông hay không, nhất thời Kỳ Lương Tần không nghĩ được.
Lòng xấu hổ khiến cậu cảm thấy hẳn là dừng cương trước bờ vực, nhưng mà lòng người, há lại có thể dễ dàng thay đổi như vậy. Yêu khiến người ta mờ hai mắt, mê tâm trí, trước khi rơi vào không nghĩ kỹ, chờ sau khi lún vào mới viện lý trí đúng sai, đã sớm không còn kịp rồi.
Trước khi suy nghĩ rõ ràng, Kỳ Lương Tần quyết định tận lực tránh đối mặt Nghiêm Bách Tông, đó cũng là bước đầu tiên của cao lãnh tiên khí thụ. Cậu chủ yếu cũng là suy xét đến Nghiêm Bách Tông hiện giờ hẳn là tránh né cậu như rắn rết, cảm xúc chán ghét và chống cự hẳn là đều tới cực điểm, ở thời gian này cậu hẳn là hơi thu liễm một chút.
Ngày mùa hè nhiều mưa, nhưng mà vẫn từng ngày từng ngày nóng lên. Lão thái thái liền trở nên không thích ra cửa, thích làm ổ ở nhà chơi mạt chược. Kỳ Lương Tần bắt đầu ôn tập bài vở. Cậu rất có hứng thú với sách vở hệ trung văn, lúc trước trung học không có chọn văn khoa, vẫn luôn là tiếc nuối lớn trong lòng cậu, hiện giờ làm lại từ đầu, tự nhiên không chịu buông tha cơ hội này.
"Lương Tần sao cả ngày không ra khỏi cửa? Gọi cậu ta đi ra cùng chơi mạt chược."
Nghiêm Tùng Vĩ cười cười: "Đừng gọi cậu ấy, lúc nằm trên giường con kêu cậu ấy, thuận tiện xem sách đi, ai biết cậu ấy lại xem đến nghiện."
"Đọc nhiều sách là tốt, bụng có thi thư khí tựa hoa, cậu ta nên đọc nhiều sách chút. Ta thấy đứa nhỏ này không tồi, sức mạnh học tập sắp bắt kịp anh cả con năm đó rồi."
"Lại nói cậu ấy cũng hai mươi đi, học cùng với năm nhất, sẽ không xấu hổ sao, con nghe nói hiện tại học sinh một năm càng trẻ hơn một năm, hiện giờ mười bảy mười tám tuổi lên đại học một đống lớn, dáng vẻ không giống như thời bọn con, hai mươi tuổi lên đại học đều là tuổi phổ biến."
"Cũng chỉ chênh lệch một hai tuổi, cậu ta da nộn, giống học sinh."
"Chú tiểu Vương không phải chính là đại học Đông Hoa sao?"
"Chính là nhờ hắn đi giúp đỡ đó." Nghiêm lão thái thái nói: "Hắn là trưởng khoa hệ trung văn, cũng đứng lớp, nói không chừng còn là thầy giáo của tiểu Tần đó."
"Hiện giờ chú tiểu Vương đều hướng dẫn nghiên cứu sinh, sinh viên chưa tốt nghiệp không hẳn còn dạy."
Nghiêm lão thái thái vừa chơi mạt chược vừa cảm thán: "Lại nói tiếp vẫn là con cái Vương gia có tiền đồ, Vương Trạch mới bao lớn, đã lên làm trưởng khoa."
"Hắn làm trưởng khoa, đó cũng là có hậu trường mà." Nghiêm Tùng Vĩ không cho là đúng.
"Đó cũng là hắn có bản lĩnh, cho con đi làm trưởng khoa, cho con đi giảng bài, con đi không?"
Nghiêm Tùng Vĩ cười: "Con không được, mẹ nên để anh cả đi."
Nghiêm Viện nói: "Chú tiểu Vương là thật sự có bản lĩnh, ra thiệt nhiều sách, đừng nói ở thành Nam, dù là trong nghề cũng có chút danh tiếng. Hình như hắn là gay, nhưng không come out, con mấy lần muốn tán gẫu với hắn, đều không tiện lắm, người làm công tác văn hoá như hắn, muốn nói hẳn là quan niệm rất tân tiến, sao việc này còn che giấu."
"Hắn come out không come out không khác gì, ai không biết hắn yêu đàn ông, đều là chuyện mọi người đều biết. Hắn không come out, là căn cứ vào việc suy xét cho sự nghiệp đi."
"Hắn có người yêu không, hình như mấy năm trước có một đối tượng, sau đó không có kết quả."
"Nhà như chúng ta, ai sẽ nghiêm túc tìm một người đàn ông kết hôn, cũng chỉ có anh hai con da mặt dày thôi, cái mặt già của ta cũng sắp bị nó làm mất hết rồi."
"Mẹ, đã thời nào rồi, hôn nhân đồng tính đều hợp pháp hóa, ai còn chê cười chút chuyện ấy."
"Hợp pháp thì cũng là số ít… thôi, cũng đã kết hôn, ta nói mấy cái này cũng vô dụng. Con và tiểu Tần thương lượng chưa, lúc nào chuẩn bị thụ tinh ống nghiệm, đừng có chuyện tới trước mắt mới chuẩn bị, ta hỏi thăm rồi, không phải chuyện đơn giản như vậy, một đống trình tự phải làm, hai đứa cũng sớm thương lượng tốt, cho ta cái tin chính xác."
"Lúc này bọn con mới kết hôn, thế giới hai người còn chưa có hưởng thụ đủ đâu, không cần."
Nghiêm lão thái thái liền không vui: "Có con sao lại ảnh hưởng thế giới hai người của bọn bây, cũng không phải cưới nữ, đã mang thai còn phải nghẹn mấy tháng, một người đàn ông, lại không cần cậu ta lớn bụng, sinh con ra, tự nhiên mời bảo mẫu đến chăm, hai đứa bất quá là ra vài con t*ng trùng, chuyện đơn giản như vậy, sao lại ảnh hưởng sinh hoạt vợ chồng của bọn bây?"
Nghiêm Tùng Vĩ chống đỡ không được, đành phải ứng phó nói: "Rồi rồi rồi, con hỏi ý tứ cậu ấy một chút."
"Con cũng thấy có thể chậm rãi, " Nghiêm Viện hát đệm: "Lương Tần mới hai mươi, mẹ bảo anh ấy làm cha, rất ích kỷ."
"Cái người kia nếu có thể sinh cháu nội cho ta, ta còn bức anh hai con à?"
Nghiêm lão thái thái nói xong, liền nhìn về phía Nghiêm Bách Tông ngồi đối diện không nói được một lời giống như người trong suốt.
Nghiêm Bách Tông lại mở miệng nói: "Đứa cháu nội này nhất thời con không sinh cho mẹ được rồi, " Nghiêm Bách Tông ngẩng đầu, khụ một tiếng: "Có một việc nói với mọi người một tiếng, " vẻ mặt hắn bình tĩnh, lại nói ra một câu như sấm sét giữa trời quang: "Con ly hôn rồi."
"Con nói cái gì?" Nghiêm lão thái thái buông mạt chược trong tay xuống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!