Trên người Nghiêm Bách Tông không có loại ấm áp này.
Hắn là con lớn Nghiêm gia, lúc Nghiêm lão thái thái Trương Thu Bình sinh ra hắn, đúng là lúc trong nhà bận nhất.
Khi đó công ty Nghiêm gia vừa mới đi vào quỹ đạo, Trương Thu Bình với mẹ chồng không thuận, không đồng ý mẹ chồng lại đây chăm sóc. Suy xét đến nhiều nhân tố, bà từng một lần muốn bỏ đứa bé này.
Trương Thu Bình là nữ cường nhân, trước khi chưa làm mẹ, bà càng là một người phụ nữ vững tâm. Nhưng mà Nghiêm tiên sinh không đồng ý, hai người bọn họ có đứa con thứ nhất này thực không dễ dàng, lúc ấy Trương Thu Bình đã hai mươi chín tuổi, Nghiêm tiên sinh đã ba mươi ba.
Nhưng mà khi đó Trương Thu Bình mang thai cũng không nhàn rỗi, ưỡn bụng lớn trước khi lâm bồn một tuần còn đi làm. Nhưng sau khi đứa bé sinh ra, lại thần kỳ mà khỏe mạnh, theo lời Trương Thu Bình nói: "Quả thực giống con của Trương Thu Bình tôi."
Hậu sản nghỉ ngơi không đến một tháng, Trương Thu Bình lại đến công ty đi làm, đứa con giao cho bảo mẫu chăm. Hai năm từ lúc Nghiêm Bách Tông mới sinh ra cho đến hai tuổi, số lần bà ôm con cũng có thể đếm được, cho đến sau khi có thai lão nhị Nghiêm Tùng Vĩ, công ty ổn định, Trương Thu Bình mới đặt tâm tư cho con cái.
Nhưng mà bà phát hiện Nghiêm Bách Tông có chút khoảng cách với bà. Sau khi bà có cái thai thứ hai, tình mẹ không biết như thế nào lập tức tràn ra, ôn nhu của phụ nữ dần dần hiện lên trên người bà, bà mới phát hiện mình áy náy với con trai lớn. Bà có ý đồ thân cận với con trai lớn, nhưng không có biện pháp, quan hệ giữa Nghiêm Bách Tông với bà ngược lại còn không tốt bằng bảo mẫu. Sắp sửa đến lúc lão nhị sinh ra, bà tự nhiên đem càng nhiều tinh lực vùi vào trên người Nghiêm Tùng Vĩ.
Tuy rằng đã sinh hai đứa con, nhưng kỳ thật ở trên người Nghiêm Tùng Vĩ, bà mới cảm nhận được trẻ con đáng yêu.
Nghiêm Bách Tông không đáng yêu.
Từ nhỏ hắn đã không đáng yêu, đứa nhỏ hai ba tuổi, mọi người đều khen hắn hiểu chuyện, nhưng mà không ai khen hắn đáng yêu. Hắn không giỏi ăn nói, cũng không ưa chơi đùa, Trương Thu Bình từng một lần dẫn hắn đi xem bác sĩ tâm lý, hoài nghi có phải con trai lớn của bà có khuynh hướng tự bế hay không.
Nhưng mà mọi người đều khen lão nhị Nghiêm gia đáng yêu, trắng nõn trắng nà lại thích cười, Nghiêm Tùng Vĩ từ nhỏ đã thích cười, mới vừa biết nói còn luôn nói lắp, lại bởi vậy có vẻ càng thêm đáng yêu. Trương Thu Bình ôm con trai thứ của mình, quả thực cảm thấy tim cũng sắp tan. So sánh mà nói, Nghiêm Bách Tông liền có chút xa lạ với bà, xuất phát từ tâm lý đố kỵ của phụ nữ, lúc Nghiêm Bách Tông bốn tuổi, bà liền đuổi bảo mẫu có quan hệ càng giống mẹ con với Nghiêm Bách Tông hơn cả bà.
Bà từng có ý đồ đối đãi với hai đứa con trai như nhau, nhưng sau đó bà liền buông tha.
Nghiêm Bách Tông trưởng thành sớm, nếu muốn cưỡng ép đi sủng nịch một đứa trẻ như vậy, cũng là mệt chết đi, hơn nữa có khả năng ra sức còn không lấy lòng được. Chẳng hạn như bà mua lễ vật về, Nghiêm Tùng Vĩ sẽ nhảy nhót kêu to, còn biết bổ nhào vào ngực bà hôn bà giống như làm nũng, nhưng Nghiêm Bách Tông lại ngơ ngơ ngác ngác, thực lãnh tĩnh, sau đó nói một tiếng: "Cám ơn mẹ."
Con nít nên có bộ dạng của con nít, nhưng Nghiêm Bách Tông không có, ngay từ đầu Trương Thu Bình còn cảm thấy mình thua thiệt con trai lớn, sau đó có lẽ là từ từ quen dần, phần áy náy kia cũng phai nhạt.
Ông xã an ủi bà nói: "Mỗi đứa con đều có tính tình của mỗi đứa, nếu đều là một khuôn mẫu khắc ra, vậy cũng không phải rất dọa người."
Trương Thu Bình ôm con trai thứ, nhìn Nghiêm Bách Tông trong góc phòng chơi cờ vây, hít một hơi.
Sau đó bà lại sinh đứa thứ ba, càng xem là bảo bối, hai vợ chồng bọn họ đem Nghiêm Viện trở thành thiên kim tiểu thư chân chính mà bồi dưỡng. Theo tuổi lớn dần, lão đại bắt đầu thích đi theo cha, nhưng mà lão nhị vẫn thích dán lấy bà, có đôi khi còn tranh giành tình cảm với em gái mình. Trương Thu Bình tuy rằng đau đầu, nhưng vẫn là đắc ý. Con cái thân với mình, đây là kiêu ngạo của người làm mẹ.
Nghiêm Bách Tông thì đi theo cha học cưỡi ngựa, học chơi bóng, học câu cá, càng có bộ dạng con lớn. Có lẽ là do trưởng thành, Nghiêm Bách Tông cũng trở nên tri kỷ, phần quà sinh nhật đầu tiên bà nhận được từ con cái, chính là Nghiêm Bách Tông đưa.
Bà cảm thấy thực vui mừng, cảm thấy Nghiêm Bách Tông thân là con trai lớn của bà, ổn trọng cũng tốt, tuy rằng không thân cận với bà bằng hai đứa còn lại, nhưng con cái mỗi đứa khác nhau, là chuyện tốt.
Nghiêm Bách Tông cũng có chỗ tốt của hắn, từ nhỏ hắn đã cho thấy sự thông tuệ kinh người và trưởng thành sớm, từ tiểu học đến đại học, gần như đều là nhân vật nổi trội toàn trường, phần thưởng nên lấy thì một cái cũng không sót, hạng nhất đức trí thể đều không thiếu. Nghiêm Bách Tông là vinh quang của Nghiêm gia.
Lúc Nghiêm tiên sinh bị bệnh, Nghiêm Bách Tông đang học cấp hai, kéo mấy tháng, rốt cuộc vẫn là qua đời vào mùa đông năm kia, cũng thực khéo, ngày qua đời đó, vừa lúc là sinh nhật Nghiêm Bách Tông, trước khi chết Nghiêm tiên sinh còn nhờ người mua quà sinh nhật, Trương Thu Bình còn đặt một cái bánh ngọt lớn, chuẩn bị người một nhà ở trong bệnh viện làm sinh nhật cho con trai.
Cuối cùng bánh sinh nhật cũng không ăn được, bị quên đi ở trong góc. Nghiêm Bách Tông mười bốn tuổi đứng ở trước di thể cha yên lặng chảy nước mắt, cũng không gào khóc giống em trai em gái hắn.
Hắn từ nhỏ chính là an tĩnh, rất hiểu chuyện.
Trương Thu Bình trung niên tang chồng, bi thương gần như không đứng dậy được, chuyện lớn lớn nhỏ nhỏ trong nhà, đều là Nghiêm Bách Tông đi theo một người chú bận rộn, thậm chí đều không nhìn thấy lúc hắn bi thương.
Cũng là bắt đầu từ khi đó, Trương Thu Bình bắt đầu đối đãi lại một lần nữa với con trai lớn của mình, đem hắn trở thành người đàn ông trong nhà mà đối đãi, cũng không can thiệp lựa chọn của hắn. Lúc đại học, Nghiêm Bách Tông vì tâm nguyện chưa hoàn thành của cha mà đi làm binh, kỳ thật bà phản đối, tham gia quân ngũ đối với nhà bọn họ mà nói một chút tác dụng cũng không có, còn không bằng đọc thêm chút sách, học thêm chút văn hóa tri thức.
Nhưng mà bà cũng không nói gì, bà vừa có một loại cảm giác xa lạ vi diệu với đứa con trai này, lại có cảm giác tín nhiệm.
Không giống lão nhị, một ngày không nhìn bà liền lo lắng, không biết hắn sẽ xông ra tai họa gì. Lão đại bà liền không cần lo lắng, cuộc đời Nghiêm Bách Tông luôn luôn ở trên quỹ đạo thực an ổn mà đi, bà cũng không hoài nghi hắn sẽ lệch khỏi quỹ đạo.
Quả nhiên, sau khi hắn xuất ngũ tiến vào công ty làm, kết thân với Thẩm gia xứng đôi, công việc xuất sắc, nhân phẩm quý trọng, là mặt tiền của Nghiêm gia bọn họ, cho bà mặt mũi cực lớn.
Trương Thu Bình tuổi cũng lớn, liền lui về tuyến hai, hiện giờ là thiên hạ của người trẻ tuổi, bà muốn sống những ngày thoải mái, hưởng phúc con cháu.
Cũng có thể là do đã già, tim người bắt đầu càng ngày càng mềm. Lúc Trương Thu Bình lại quay đầu nhìn chuyện cũ, phần áy náy kia lại dần dần hiện ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!