Vì sao cậu phải nói như vậy?
Nói như vậy, trong tiểu thuyết tuy rằng không có, nhưng không phải cậu không thể nói.
Tiểu thuyết viết đều là chuyện chủ yếu trong một ngày, rất nhiều đoạn trống cậu có thể dựa theo ý tưởng của mình đến bổ sung. Ở chỗ tiểu thuyết không có viết đến, cậu nói cái gì cũng có thể, chỉ cần không ảnh hưởng nội dung kế tiếp.
Nhưng mà nếu Nghiêm Bách Tông nói đừng đi, chẳng lẽ cậu liền không đi?
Cậu hỏi một câu này có lẽ là không có ý nghĩa, có lẽ bất quá chỉ là sắp chết giãy dụa. Nghiêm Bách Tông nhìn cậu, gương mặt ở trong hành lang mờ tối không thấy rõ ràng, hắn dừng một chút, không để ý tới cậu, liền đi ra ngoài.
Kỳ Lương Tần thở một hơi, dường như là chua xót, cũng dường như là thở phào. Cậu dựa vào tường, hít sâu vài cái, ngửa đầu, ngẩn người một hồi lâu, mới đi ra ngoài.
"Lương Tần buổi tối hôm nay còn muốn ra ngoài sao?"
Kỳ Lương Tần gật gật đầu, "dạ" một tiếng, cổ họng có chút mất tiếng.
"Bên ngoài trời giống như muốn mưa, rất oi bức, ra ngoài nhớ rõ mang theo ô." Dì Xuân nói.
Kỳ Lương Tần gật gật đầu, dì Xuân cầm một cái ô màu tím cho cậu, Nghiêm lão thái thái hỏi: "Không có ô của mình sao?"
Kỳ Lương Tần quẫn bách lắc đầu, Nghiêm lão thái thái nói: "Một người đàn ông, che cái ô như vậy khó coi bao nhiêu, cậu dùng ô của anh cả cậu đi, buổi tối hôm nay nó không ra khỏi cửa."
Nghiêm Viện chỉ chỉ cửa nhà: "Cái màu đen kìa."
Kỳ Lương Tần gật đầu: "Cám ơn anh cả."
Nghiêm lão thái thái liền cười, nói: "Cậu đây là làm chi đâu."
Kỳ Lương Tần cười cười, nói: "Mẹ, con đi đây."
"Đừng trở về quá muộn, cậu cũng giống Tùng Vĩ, trước mười giờ nhất định phải về nhà."
Kỳ Lương Tần gật đầu, nghe Nghiêm Viện nói: "Mẹ, con cảm thấy mẹ quản cổng vầy không tốt, hiện tại người trẻ tuổi đâu còn bị quản như vậy, mười giờ, mười giờ cuộc sống về đêm vừa mới bắt đầu."
Kỳ Lương Tần vừa đi tới cửa nhà, vừa quay đầu lại nhìn Nghiêm Bách Tông, Nghiêm Bách Tông ngồi ở trên sô pha, dường như đang chơi di động. Cậu nhếch môi, xoay người cầm lấy ô của Nghiêm Bách Tông.
Chỉ là một cái ô, bởi vì là của Nghiêm Bách Tông, cũng khiến cậu cảm thấy không giống những cái ô khác.
Gió bên ngoài đều là oi bức, khiến người ta thở không nổi. Cậu đi tới trên đường, nghĩ thầm rằng nếu cậu đi bộ đến quán bar, như vậy cậu có thể có một đoạn thời gian rất dài để Nghiêm Bách Tông đổi ý, gọi điện thoại nói cho cậu biết, bảo cậu đừng đi.
Ban đêm thành Nam thật đẹp, cỏ cây xanh um, ánh đèn mê ly. Lúc gió nổi lên, lá cây vang ào ào, dòng xe cộ trên con đường yên lặng này rất ít, người đi đường cũng không nhiều lắm.
Kỳ thật cậu không nên có quá nhiều ảo tưởng. Tựa như trước kia cậu đi dạo phố, đụng tới rất nhiều anh đẹp trai, liền tâm viên ý mã mà nghĩ, nếu anh đẹp trai này là của cậu thì tốt biết bao nhiêu. Nhưng chính cậu cũng biết những ảo tưởng này là không thực tế, không có tác dụng gì, chỉ biết khiến cậu mất mát.
Thật giống như cậu biết rõ trong tám mươi chương này sẽ phát sinh chuyện gì, Nghiêm Bách Tông là vô tình như thế nào, cậu có nghĩ đẹp hơn nữa cũng đều không hữu dụng.
Chỉ biết khiến cậu thất vọng.
Mấy việc đó kỳ thật đều không có gì, cậu không phải thiếu nữ, trước kia lúc xem truyện, một đống con gái nói rất ngược chịu không nổi, cậu cũng không thấy việc này có cái gì ngược. Đây là cuộc sống mà. Đời người vốn chính là cái dạng này, tình yêu vốn chính là cái dạng này. Vốn là không phải người người đều có thể thuận buồm xuôi gió, ngọt sủng khôn cùng.
Đi đến một cái ngã tư đường, lúc chờ đèn xanh, di động bỗng nhiên vang lên. Cậu lập tức móc ra, thậm chí không kịp nhìn màn hình, liền nhận đặt ở bên tai: "A lô?"
"Lương Tần, cậu làm gì vậy?"
Trong lòng cậu buồn bã, không phải Nghiêm Bách Tông, mà là Nghiêm Tùng Vĩ. Giọng điệu của cậu gần như là không cách nào che giấu thất vọng, đèn xanh phía trước sáng lên, cậu vừa băng qua đường, vừa nói: "Tôi đi chơi."
"Với ai?"
"Anh hỏi cái này làm chi, không phải anh nói, bảo tôi chơi với bạn nhiều chút sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!