Chương 32: (Vô Đề)

Kỳ Lương Tần giặt quần áo cho Nghiêm Bách Tông, đương nhiên là ở mặt nào đó, phải cho Nghiêm Bách Tông biết.

Có điều nhiệm vụ này giao cho dì Xuân. Dì Xuân là nhân vật quan trọng tạo không khí cho Nghiêm gia, mỗi lần trên bàn cơm dì đều phải chuyện nhà chuyện cửa nói vài câu, vì thế dì liền cười đem chuyện Kỳ Lương Tần làm lúc ban ngày nói ra.

"Cậu ấy cũng thật sự là chịu khó, lại tỉ mỉ đem áo sơ mi của hai người bọn họ đều giặt sạch."

"Sao ngay cả quần áo của anh cả mà anh cũng giặt?" Nghiêm Viện cười hỏi.

Kỳ Lương Tần ngượng ngùng nói: "Không nhìn kỹ, anh cho rằng đều là quần áo của Tùng Vĩ."

"Trách không được cậu ấy, quần áo của hai anh em bọn họ dì dùng thùng khác nhau bỏ vào, cậu ấy không quen."

"Mấy việc trong nhà, dì cũng nói với nó đi." Nghiêm lão thái thái nói: "Mỗi người trong nhà có thói quen gì, nó cũng nên biết một chút."

Dì Xuân cười đáp ứng, vội vàng đến phòng bếp bưng cơm. Kỳ Lương Tần liền ngẩng đầu nhìn về phía Nghiêm Bách Tông, nói: "Anh cả, thật sự là ngại ngùng."

"Không có việc gì." Thái độ Nghiêm Bách Tông có chút lạnh lùng, đại khái là hắn đoán được chút tính toán trong lòng cậu.

"Lương Tần, anh hai trở về chưa?"

"Hắn có việc, có khả năng phải tới tối."

Nghiêm Tùng Vĩ chỉ cần cơm chiều không xác định lúc trở về, thì khẳng định là đang dính với Đàm Thanh Thanh, cũng chả cần gọi điện thoại hỏi, cậu liền đoán được. Kỳ Lương Tần không dám nói mình không biết, nếu cậu nói không biết, Nghiêm lão thái thái lại châm chọc khiêu khích.

"Công việc của anh hai tương đối bận, ngược lại là anh cả thanh nhàn hơn không ít."

"Qua mấy ngày nữa anh cũng sẽ bận, công ty có một hạng mục đấu thầu lớn. Thừa dịp mấy ngày nay còn có thời gian, ngày mai con muốn bay đến nước Mỹ một chuyến."

Nghiêm Viện lập tức hỏi: "Gặp chị dâu à?"

Nghiêm Bách Tông gật gật đầu.

Nghiêm lão thái thái không mặn không nhạt nói: "Không phải mới từ chỗ cô ta trở về sao, tại sao lại bay qua nữa, năm rồi một tháng đi một chuyến đã không ít, lần trước ở bên kia mấy tháng, ta còn tưởng rằng năm nay con cũng không định qua nữa chứ."

"Bên cô ấy có chút việc, gọi điện thoại bảo con đi qua xử lý một chút, cũng chỉ vài ngày liền trở lại."

"Một năm này con không đặt tâm tư cho công ty bao nhiêu, đưa vào hoạt động còn ổn không?"

Nghiêm Bách Tông gật đầu: "Hiện tại công ty ngoại trừ hạng mục lớn có đôi khi cần con đi một chuyến, phần lớn nói trong điện thoại là được, nhiều nhất là mở cuộc họp từ xa, nghiệp vụ trong công ty đám tiểu Hoắc đều rất quen tay."

Nghiêm lão thái thái gật gật đầu: "Con và Thẩm Hoà thế nào?"

Nghiêm Bách Tông nhẹ nhàng bâng quơ nói: "Như cũ."

Nghiêm Viện bĩu bĩu môi, nhìn Kỳ Lương Tần một cái, Kỳ Lương Tần nói: "Vậy anh cả giúp tôi chào hỏi chị dâu nhé."

Nghiêm Bách Tông "ừm" một tiếng, trước mặt người trong nhà, hắn không dám quá lạnh lùng với Kỳ Lương Tần.

Ăn cơm xong Kỳ Lương Tần vào phòng bếp giúp dì Xuân rửa bát, dì Xuân lại bảo cậu đi ra ngoài, cười nói: "Dì thấy con cũng muốn đoạt công việc của dì rồi."

Cuộc đời Kỳ Lương Tần yêu phòng bếp, yêu nấu cơm, cậu đặc biệt am hiểu nấu canh. Cậu từng mua một quyển thực đơn canh nhiều kiểu, trên cơ bản tất cả các phương pháp nấu canh cậu đều đã thử qua. Có đôi khi cậu còn thật muốn chiếm lấy cái phòng bếp này. Trước kia cậu xem phim Hàn «nhân ngư tiểu thư», nữ chính trong phim không chỉ có tài hoa viết kịch bản giỏi, còn có một tay trù nghệ tốt, dựa vào các loại tay nghề nấu ăn làm canh chinh phục cả nhà, ngay cả mẹ chồng ác cũng có vài phần kính trọng cô ấy. Cậu cảm thấy người như vậy mới là mẫu mực gia đình, lên được phòng khách vào được phòng bếp. Mặc dù cậu là đàn ông, cũng có chí nguyện to lớn này. Cậu muốn nấu cơm cho người mình yêu, mỗi ngày thay đổi đa dạng cậu cũng sẽ không phiền chán.

Có thể tự mình làm cơm cho người mình yêu ăn, cũng là chuyện thực hạnh phúc. Trước đây mỗi lần cậu một mình làm xong canh hoặc đồ ăn, đều sẽ vừa ăn một mình, vừa nghĩ như vậy trong lòng. Canh của cậu rất ngon, đồ ăn cậu làm ăn rất được, chỉ tiếc cậu không có người yêu, thường thường một mình ăn không hết.

Không biết Nghiêm Bách Tông có thể có một ngày ăn canh cậu nấu hay không, cảm nhận được tình yêu tràn đầy của cậu.

Cậu ở phòng bếp bận rộn một trận, nhìn thấy Nghiêm Bách Tông từ bên ngoài tản bộ trở về.

Nghiêm Bách Tông tản bộ xong sẽ đi tắm rửa, lúc này cũng đến thời gian cậu lên diễn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!