Nghiêm Tùng Vĩ bị gọi lên lầu, quả nhiên vừa vào cửa liền nhìn thấy gương mặt Nghiêm lão thái thái bình tĩnh, Nghiêm Viện thì giống như xem kịch vui mà nhìn hắn.
Nghiêm Tùng Vĩ khụ một tiếng: "Mẹ, mẹ tìm con?"
"Con ngồi xuống."
"Không cần, con đứng cũng được."
"Ngồi xuống."
Nghiêm Tùng Vĩ nhanh chóng thành thành thật thật ngồi xuống ghế.
"Hai vợ chồng, đều muốn làm tửu quỷ à?" Lão thái thái trực tiếp hỏi.
Nghiêm Tùng Vĩ đương nhiên biết lão thái thái là có ý gì, nhưng mà hắn cố ý cười cười, sửa đúng nói: "Là chồng chồng, nam nữ ngang hàng, nam nam càng ngang hàng."
"Con ít có lừa gạt ta đi, " lão thái thái cũng không để mình bị đẩy vòng vòng: "Đều là người đã kết hôn, có thể thu tâm chút hay không, chẳng lẽ con và tiểu Tần kết hôn, chính là để chọc giận ta, gặp dịp thì chơi ư?"
Nghiêm Tùng Vĩ vừa nghe lời này nhanh chóng lắc đầu: "Mẹ đây là nói cái gì vậy. Hôn nhân đại sự, há có thể làm trò đùa."
Nghiêm lão thái thái thực nghiêm túc nói: "Chiếu cái bộ dạng quỷ này của con, cũng tìm không thấy con dâu mà ta muốn, chuyện cho tới bây giờ ta cũng là hết hy vọng, không mong con tìm người tốt hơn, theo ta thấy, tiểu Tần đã coi là rất tốt, tuy rằng thiếu chút điều kiện, người vẫn là ngoan, không giống yêu diễm tiện hóa Thanh Thanh linh tinh gì đó trước đây con tìm."
Nghiêm Tùng Vĩ ngượng ngùng cười cười.
"Hôm nay ta cho con một câu, sống cho thật tốt, ít lui tới với mấy người không đứng đắn đi. Con bên ngoài còn có người, ta không phải không biết, đầu năm nay nhẫn nhục chịu đựng giống tiểu Tần có thể có mấy người, con phải tích phúc. Về sau buổi tối trước mười giờ nhất định phải về nhà, không được ở bên ngoài uống đến nửa đêm mới trở về, lại càng không được ngủ lại ở bên ngoài, biết chưa?"
Nghiêm Tùng Vĩ tuy rằng đã là người thành niên, ở trước mặt Nghiêm lão thái thái lại vẫn luôn là một đứa nhỏ, từ nhỏ hắn đã có tâm lý sợ hãi với mẹ mình, đó cũng là nguyên nhân vì sao Nghiêm lão thái thái không đồng ý hôn sự của hắn và Đàm Thanh Thanh, hắn cũng không dám cứng rắn. Hắn chỉ dám làm chiến thuật đường vòng, ra một ít chủ ý ấu trĩ hoang đường, Nghiêm lão thái thái chau mày, hắn liền héo rũ.
Nghiêm Tùng Vĩ hi hi ha ha đáp ứng xong liền đi ra ngoài, Nghiêm Viện hỏi: "Mẹ, mẹ cảm thấy anh hai sẽ nghe lời mẹ sao?"
"Anh hai con thích làm ẩu, nhưng mà dễ quản giáo. Trước đây ta cảm thấy cuộc đời ta thật khổ, ta khổ như vậy không phải chính là để cho các con sống những ngày tháng tốt nhất sao, cho nên vẫn luôn tùy nó, nhưng chỉ cần ta nói, anh hai con vẫn sẽ nghe. Người đàn ông này hả, ngày thường nhìn hi hi ha ha không đứng đắn, kỳ thật tính tình nhu hòa dễ quản giáo, mềm cứng luôn có biện pháp đánh bại được.
Ngược lại là anh cả con, ngày thường nghe lời hiểu chuyện cũng không khiến người ta quan tâm, một khi tạo phản lên, đó mới thật sự là tính tình bướng bỉnh dầu muối không ăn, mười con trâu cũng kéo lại không được."
Có vài người chính là như vậy, không dễ dàng ra quyết định, một khi đã ra, dời núi lấp biển cũng không quay đầu lại, đây là chỗ phiền lòng của Nghiêm Bách Tông, cũng là chỗ đáng quý nhất.
Nghiêm Viện cười nói: "Anh cả của con có lúc nào làm bậy, anh ấy chính là học sinh ba tốt."
"Ai, trước kia không khiến ta hao tâm tổn sức, không có nghĩa là về sau sẽ không. Hôm nay lúc rời giường, nhận được điện thoại từ nhà mẹ đẻ của chị dâu con, hỏi anh cả con hiện giờ thế nào, có nói với ta chuyện gì hay không, thật sự là rất cổ quái, ta bảo bà ấy có chuyện nói thẳng, bà ấy lại cười ha ha nói không có gì, liền cúp."
"Mẹ xem đi mẹ xem đi, " Nghiêm Viện lập tức tinh thần tỉnh táo: "Con đã nói gần đây cảm xúc của anh cả có chút không bình thường, nói không chừng thật sự có chuyện gì… Không phải anh ấy và chị dâu xảy ra vấn đề gì đi?"
Nghiêm lão thái thái cũng cười lạnh một tiếng: "Vợ chồng đất khách, không xảy ra vấn đề mới là lạ đó. Ta đã sớm khuyên bảo hai người bọn nó, bọn nó chính là không nghe. Hai vợ chồng không ở chung một chỗ, vậy còn gọi vợ chồng cái gì, cái đó có gì khác biệt một đêm tình đang lưu hành hiện giờ, có nhu cầu liền gặp một cái, lên giường xong liền mỗi người bận việc mình?
Huống chi hai người bọn nó còn cách thiên sơn vạn thủy nữa."
"Vậy mẹ cảm thấy… anh cả của con với chị dâu, nếu xảy ra vấn đề, sẽ là ai xảy ra vấn đề?"
"Cái này còn cần hỏi!" Nghiêm lão thái thái giọng điệu trào phúng, lại mang theo chút tức giận: "Phẩm hạnh con trai ta thế nào ta biết, nhất định là Thẩm Hoà bên kia không chịu nổi cô đơn."
"Nếu thật sự là như vậy, vậy anh của con…"
"Con yên tâm, nếu Thẩm Hoà thật sự làm ra chuyện có lỗi với anh cả của con, anh cả con khẳng định sẽ ly hôn, cũng không cần chúng ta khuyên nhủ. Con người nó cái khác đều tốt, chỉ có điều bệnh sạch sẽ nghiêm trọng, hơn nữa còn sạch sẽ trên tinh thần, con chờ xem đi, tuy rằng anh cả con mấy năm nay vẫn luôn bảo vệ Thẩm Hoà, Thẩm Hoà có khuyết điểm gì nó đều có thể bao che, ta khuyên nó ly hôn như thế nào nó cũng không chịu, nhưng nếu Thẩm Hoà thật sự làm ra chuyện gì có lỗi với nó, anh cả con khẳng định nhẫn tâm không thể tưởng tượng nổi. Con người đều có bảy tấc* của mình, bảy tấc của anh cả con, chính là cái này!"
*Bảy tấc: chỗ bảy tấc là điểm trí mạng của rắn, đánh rắn phải đánh vào chỗ đó, cho nên đó là chỗ kiêng kị nhất quyết không được động vào.
Về bảy tấc này của Nghiêm Bách Tông, Kỳ Lương Tần cũng là nhiều ít biết một chút.
Cho nên cậu càng cảm thấy con đường phía trước gian nan, một người đàn ông tự nghiêm túc kiềm chế bản thân, trung thành với hôn nhân, làm sao có thể coi trọng một Kỳ Lương Tần bất trung với hôn nhân, thậm chí muốn bất luân luyến? Đây là tam quan và điểm mấu chốt của mỗi người, mỗi người khác nhau, chỉ là chỗ Kỳ Lương Tần đạp phải, vừa vặn đúng là khu mìn của Nghiêm Bách Tông.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!