Kỳ Lương Tần rơi xuống trên giường, nửa thân thể liền rơi vào trong chăn, cậu hoang mang rối loạn ngồi dậy, Nghiêm Bách Tông bỗng nhiên tiến lên một bước, cậu sợ tới mức vội vàng lui về phía sau, nhưng Nghiêm Bách Tông lại dừng lại.
Trong bóng đêm Nghiêm Bách Tông nhìn một hồi, lúc Kỳ Lương Tần cho rằng hắn muốn đi, Nghiêm Bách Tông lại đột nhiên trèo lên giường, từ trên xuống bao lấy thân thể cậu.
Cậu nhìn thấy Nghiêm Bách Tông dần dần áp xuống, thân thể ẩm ướt ấm áp bao trùm cậu, hơi thở gần như thổi tới trên mặt cậu.
Nghiêm Bách Tông thế mà lại muốn hôn cậu.
Cả người Kỳ Lương Tần cứng ngắc, lại nghe Nghiêm Bách Tông nói: "Đây là thứ cậu muốn sao, hử?" Hơi thở hắn ồ ồ, mang theo mùi rượu nhàn nhạt: "Sao cậu lại lẳng lơ thành cái dạng này."
Hắn nói xong bỗng nhiên đứng dậy, giường phát ra lắc lư rất nhẹ, Kỳ Lương Tần mãnh liệt ngồi dậy, lại nhìn thấy Nghiêm Bách Tông xoay người ra cửa, liền giống như nháy mắt cả người vô lực, ngã xuống giường.
Kỳ Lương Tần nằm ở trên giường, đã ra một thân mồ hôi. Cậu nằm thật lâu mới ngồi dậy, cởi bỏ giày, ngồi ở trên giường.
Bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, là dì Xuân: "Tiểu Kỳ, ngủ chưa, dì nấu cho con chút canh, uống rồi ngủ tiếp."
"A, đến đây." Cậu lên tiếng, mang giày vào mở cửa. Dì Xuân dùng khay bưng một bát canh: "Còn tưởng rằng gọi con không tỉnh chứ."
Kỳ Lương Tần mới đột nhiên ý thức được lúc mình vào cửa là làm bộ như bất tỉnh nhân sự, cho rằng dì Xuân nhìn thấu cái gì, có chút đỏ mặt.
"Bách Tông dặn dì kêu con uống nhiều chút, " dì Xuân nói.
Kỳ Lương Tần vừa nghe, càng xấu hổ đến hoảng, sắc mặt lại thản nhiên, nói: "Con thấy anh ấy cũng uống nhiều, nên cho anh ấy một bát luôn."
"Cậu ấy uống rồi, " dì Xuân cười nói: "Uống một bát lớn, nói là có thể cậu ấy cũng hơi say."
Kỳ Lương Tần sửng sốt, dì Xuân đã tiếp nhận bát trong tay cậu: "Được rồi, con tắm rửa ngủ sớm một chút đi."
Sau khi dì Xuân ra ngoài cậu liền đi tắm rửa, cởi hết quần áo đứng ở dưới vòi hoa sen, ngẩng đầu lên, để nước ấm xối lên mặt mình. Cậu có chút không thở nổi, trong làn hơi nóng tay cậu vuốt ve qua thân thể mình, cậu thậm chí có chút không thể khống chế tình cảm, thiếu chút nữa nhịn không được liền tự mình động thủ cơm no áo ấm.
Xem ra cậu choáng không nhẹ, thật sự có chút say.
Có phải Nghiêm Bách Tông thực chán ghét cậu hay không? Bức nóng nảy Nghiêm Bách Tông có thể xé rách mặt với cậu hay không?
Tắm rửa xong, liền thật sự có chút mệt mỏi, cậu bò lên giường ngủ thật say, trong mộng mơ thấy Nghiêm Bách Tông bỗng nhiên một phen ôm cậu, giọng điệu mang theo vội vàng và xôn xao, hỏi: "Có phải cậu rất muốn tôi làm cậu không?"
Làm, cái từ cậu lại cảm thấy càng hăng hái hơn so với thao, cậu nghe xong không thể tự khống chế, bụm mặt nói: "Em không biết em không biết."
Sống động một tên ẻo lả.
Nhưng mà rất nhanh cậu liền phát hiện không thích hợp, bởi vì cậu cảm thấy cảm giác này quá chân thật, cậu cũng cảm giác mình bị đè không thở nổi. Cậu mãnh liệt tỉnh lại, liền phát hiện trên người mình có người đè nặng, đang nơi nơi sờ cậu, miệng còn cọ lên cổ cậu, thiếu chút nữa liền muốn hôn lên miệng cậu. Cậu ngửi được một luồng mùi rượu nồng nặc, sợ tới mức quát to một tiếng, một tay đẩy người nọ ra, nhưng cậu còn chưa có ngồi dậy, đối phương lại nhào lên, Kỳ Lương Tần sợ tới mức kêu to: "Nghiêm Tùng Vĩ, anh muốn chết à!"
Nghiêm Tùng Vĩ hiển nhiên là uống quá nhiều, cũng không biết trong đầu suy nghĩ đến tiểu mỹ nhân nào, nhấc một chân cậu bắt đầu đẩy loạn. Kỳ Lương Tần làm chim non chưa từng trải qua chuyện người lớn, thấy tình hình như vậy vừa kích động vừa sợ hãi, liền dùng sức đạp, nhưng mà đạp không nổi, ngược lại bị Nghiêm Tùng Vĩ nắm chắc chân.
Cậu nhân cơ hội dùng sức đá một cái, Nghiêm Tùng Vĩ liền từ trên giường ngã nhào xuống, thân thể đụng phải cái bàn đầu giường, bình hoa cậu đặt trên đó cũng ầm một tiếng ngã nhào xuống đất, may mà là sàn gỗ, bình hoa không vỡ, nước bên trong lại chảy ra, Nghiêm Tùng Vĩ từ dưới đất đứng lên, đụng đến một mảnh chất lỏng, sợ tới mức lắp bắp kêu: "Máu… tôi đổ máu…"
Trong bóng tối Kỳ Lương Tần nghe nói hắn đổ máu, còn tưởng rằng Nghiêm Tùng Vĩ đụng phải đầu, sợ tới mức nhanh chóng đi bật đèn, bên kia Nghiêm Tùng Vĩ say khướt đứng lên, lại chạy ra ngoài trốn, dưới chân không nghe sai sử, còn đụng phải cửa, ngay sau đó người bỏ chạy đến phòng khách, miệng còn hô: "Mẹ, mẹ, con đổ máu."
Kỳ Lương Tần ngơ ngác ngồi ở trên giường, bỗng nhiên ý thức được cái gì, nhanh chóng nhảy xuống giường. Nhưng mà tiếng kêu của Nghiêm Tùng Vĩ đã kinh động người, phòng khách sáng lên, cậu vọt tới bên ngoài, liền nhìn thấy Nghiêm Bách Tông trần nửa người trên, chỉ mặc cái quần cộc, từ căn phòng đối diện chạy đến, chân trần, giày cũng không mang.
Kỳ Lương Tần cũng không có tâm tư đi thưởng thức cơ bắp cường tráng duyên dáng của hắn, chỉ cảm thấy xấu hổ dị thường. Dì Xuân cũng mặc áo ngủ chạy ra, nhìn thấy Nghiêm Tùng Vĩ, cuống quít hỏi: "Con làm sao vậy?"
"Cậu ta… cậu ta đánh con," Nghiêm Tùng Vĩ say khướt chỉ vào Kỳ Lương Tần: "Con bất quá chỉ ôm một chút, cậu ta, cậu ta liền đánh vỡ đầu con, đều đổ máu."
Nghiêm Bách Tông đi qua vặn đầu hắn nhìn nhìn: "Nào có máu?"
Trên mặt Nghiêm Tùng Vĩ vẫn là mơ mơ màng màng, vươn tay cho Nghiêm Bách Tông nhìn.
Trên tay tự nhiên là không có máu, chỉ là có chút ẩm ướt, là nước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!