Chương 3: (Vô Đề)

Lộ tuyến Tiểu Long Nữ cao lãnh tiên khí của cậu, có khả năng phải đợi sau khi đi xong tất cả nội dung truyện mới có thể đi rồi. Có điều mấy việc đó cũng không quan trọng, dựa vào khuôn mặt dáng người hiện giờ của cậu, muốn tìm một đối tượng vừa lòng đẹp ý hẳn là cũng không khó. Cậu đối với Nghiêm Bách Tông chỉ là mê luyến trên sinh lý, cậu chỉ xem đây là diễn kịch, quyết không để cho mình lún vào.

Trong tiểu thuyết thì bữa cơm này là ăn ở trong bệnh viện.

Nghiêm lão thái thái bị bệnh, gần đây vẫn luôn nằm ở trong bệnh viện, cho nên Nghiêm Bách Tông ở xa nơi khác mới gấp gáp trở về. Bệnh của Nghiêm lão thái thái nói lớn không lớn nói nhỏ không nhỏ, bà cho rằng là do hai người Kỳ Lương Tần và Nghiêm Tùng Vĩ làm tức giận mà ra.

Lão thái thái trẻ tuổi thủ tiết, chẳng những nuôi lớn hai đứa con trai, còn gần như dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng xây nên gia nghiệp lớn như vậy, người phụ nữ mạnh mẽ đến thế, già rồi cũng không có gì khác biệt với những lão thái thái bình thường. Bà một lòng muốn ngậm kẹo đùa cháu, nề hà hai đứa con trai đều không khiến bà bớt lo. Một đứa kết hôn nhiều năm không sinh được, một đứa lại tìm một "tao hóa vểnh mông".

Trong tiểu thuyết miêu tả về bà đối với Kỳ Lương Tần, mỗi một lần đều cay độc trực tiếp, khiến người ta quẫn bách xấu hổ, thân là người phụ nữ thuộc loại hình nữ cường nhân, bà chán ghét Kỳ Lương Tần vô cùng gọn gàng dứt khoát, dùng từ hung ác, mỗi lần nhắc tới chuyện lão nhị cưới Kỳ Lương Tần, hai câu bà thường nói chính là: "mày xem xem mày tìm cái người gì kìa", cùng với "không biết bộ dáng lẳng lơ gì mê hoặc nó."

Kỳ Lương Tần ra cửa mới nhớ tới mình không biết bệnh viện tỉnh ở nơi nào, vì thế một mình đứng ở dưới cây ngô đồng dùng bản đồ tìm kiếm, xác định đường.

Còn rất xa, phải đổi xe, cậu đợi đại khái năm phút đồng hồ, mới nhìn thấy tuyến xe 52 lại đây, nhanh chóng nhảy lên. Trên xe này ngoài ý muốn chỉ có hai ba người.

Khoảng thời gian này có thể có ít hành khách như vậy, thật sự rất hiếm có. Cậu bỏ tiền vào, tùy tiện chọn một chỗ ngồi xuống.

Cậu rất thích ngồi xe bus, không thích ngồi tàu điện ngầm, bởi vì ngồi xe bus có thể nhìn thấy phong cảnh bên ngoài. Thành thị với cậu mà nói có chút xa lạ này, có cảnh sắc vô cùng đẹp, rất giống ngã tư đường Nam Kinh, cây ngô đồng nước Pháp che lấp bầu trời.

Sau đó cậu nhìn thấy xe bus ngừng lại, đằng trước lại là một trạm đón khách nhỏ.

Cậu thế mà lại ngồi ngược hướng.

Cậu nhanh chóng xuống xe, một mình cũng chả xấu hổ được, đứng ở dưới ánh mặt trời đợi mấy phút đồng hồ, nhanh chóng lên lại một chiếc xe khác. Lần này cuối cùng cũng không ngồi sai phương hướng, cậu vô cùng cẩn thận nghe địa danh mỗi một trạm, sau đó xuống xe ở chỗ tương ứng.

Đi 800 mét, liền tới bệnh viện tỉnh, cậu đi theo bản đồ, thế mà lại lạc đường, đang muốn đi hỏi đường người ta, điện thoại của Nghiêm Tùng Vĩ liền gọi tới: "Cậu đã tới chưa?"

"Cái kia…" Kỳ Lương Tần có chút sốt ruột nói: "Hẳn là sắp đến, tôi lạc đường, anh chờ tôi hỏi đường một chút."

"Tới chỗ nào?"

Kỳ Lương Tần ngẩng đầu nhìn: "Có cái rạp chiếu phim Vạn Đạt, tôi ở phía đối diện."

"Nhìn thấy cậu."

Kỳ Lương Tần sửng sốt một chút, chỉ chốc lát liền thấy một chiếc Land Rover dừng ở trước mặt cậu. Một nam nhân trẻ tuổi sắc mặt trắng nõn tóc chải sáng bóng nhô đầu ra: "Còn không lên xe, nơi này không thể đỗ xe."

Đầu óc Kỳ Lương Tần có chút lơ mơ, cậu xuyên thấu qua thủy tinh có chút phản quang thấy được Nghiêm Bách Tông ở ghế lái, lúc này mới ý thức được cái gì. Nghiêm Tùng Vĩ đã có chút không kiên nhẫn: "Kỳ Lương Tần!"

Lần này xác định không thể nghi ngờ, Kỳ Lương Tần nhanh chóng chạy tới mở cửa xe phía sau ngồi xuống.

Người nam nhân gọi cậu là Nghiêm Tùng Vĩ. Tuy rằng nói là 《 Phan Kim Liên phiên bản nam 》, nhưng mà chồng của Kỳ Lương Tần không phải Võ Đại Lang, tuy rằng hắn ta không bằng Nghiêm Bách Tông, nhưng miễn cưỡng xem như một anh đẹp trai.

"Sao lại lạc đường, không gọi xe sao?"

"Gọi xe có hơi mắc, tôi ra ngoài đều là ngồi bus…"

Nghiêm Tùng Vĩ thật kỳ quái nhìn cậu một cái, lại nghe Nghiêm Bách Tông hỏi: "Trong nhà không phải có mấy chiếc xe nhàn rỗi sao?"

"Cậu ta không biết lái, " Nghiêm Tùng Vĩ ghét bỏ nói một câu, giống như đột nhiên nghĩ đến cái gì đó: "Đúng rồi, anh, giới thiệu cho anh, cậu ta chính là Lương Tần."

Kỳ Lương Tần khẩn trương nhếch môi về phía Nghiêm Bách Tông, ai biết Nghiêm Bách Tông nhìn cũng không nhìn cậu, "ừm" một tiếng, nói: "Gặp rồi."

Mặt Kỳ Lương Tần lập tức nóng lên, có chút ngượng ngùng. Cậu nhìn kính chiếu hậu, bên trong chiếu ra mặt mày Nghiêm Bách Tông. Cậu cảm thấy mặt mày Nghiêm Bách Tông đều thực gợi cảm, tràn ngập nét gợi cảm cấm dục, giống như mỗi một sợi lông mày đều hợp tâm ý cậu.

Kỳ Lương Tần có một tật xấu, nhìn thấy trai đẹp liền kích động, còn cảm thấy người ta luôn nhìn cậu. Mỗi lần cậu ở trên đường phố, gặp gỡ trai đẹp trên đường, cậu đều sẽ các loại đỏ mặt tim đập mà cúi đầu đi thoáng qua người ta, cũng muốn bị đối phương nhìn đến, lại sợ bị đối phương nhìn, mâu thuẫn mà hưng phấn đi qua, sau đó buồn bã thất vọng quay đầu lại.

Trong vòng sinh hoạt của cậu không có trai đẹp, khoảng cách gần nhất với cái từ trai đẹp này trong đời, bất quá chỉ là người qua đường gặp thoáng qua. Hiện giờ cậu lại ngồi trong cùng một chiếc xe với trai đẹp.

"Gặp rồi à?" Nghiêm Tùng Vĩ thực giật mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!