Chương 28: (Vô Đề)

Chỉ là còn chưa tới lúc cậu tùy ý làm bậy, cậu hé miệng, như là người đuối nước đang cầu xin Nghiêm Bách Tông cứu mình.

"Trở lại phòng của cậu đi."

Cậu buông lỏng tay ra, gục đầu xuống. Trong toàn bộ quá trình, cậu đều phân không rõ là mình đang đi con đường của người khác, hay là đang làm chính mình.

Cậu trở lại phòng, Nghiêm Tùng Vĩ đã tắm rửa đi ra: "A, vừa rồi cậu đi làm gì đó?"

"Đi ra ngoài gọi điện thoại, " cậu cúi đầu nói.

"Phát sinh chuyện gì sao?"

Kỳ Lương Tần lắc đầu, nói: "Tôi đi tắm rửa."

Cậu vào phòng tắm, cởi hết quần áo, thân thể giãn ra trong nước nóng, cậu ngẩng đầu lên, nước ấm xối lên mặt cậu, ấm khắp tứ chi toàn thân cậu.

Cảm giác say rút đi, cậu mới cảm nhận được xấu hổ. Cậu lau mặt một phen, khoác áo choàng tắm từ trong phòng tắm đi ra, Nghiêm Tùng Vĩ đã nằm ở trên giường, vỗ vỗ vị trí bên cạnh: "Đến, đến đây nào."

Kỳ Lương Tần cười cười, bò lên giường, nằm xuống ở bên cạnh, thở một hơi, nói: "Tôi hôm nay uống nhiều, hình như nói sai, chọc giận anh cả."

"Cậu nói gì đó?"

Kỳ Lương Tần quay đầu nhìn về phía Nghiêm Tùng Vĩ: "Không nhớ rõ, lúc ấy có chút choáng, tôi cũng không xác định anh cả có phải tức giận hay không."

Nghiêm Tùng Vĩ liền cười: "Nhất định là cậu suy nghĩ nhiều, con người anh cả tính tình rất tốt, cực ít khi tức giận, nếu hắn thật sự tức giận, vậy rất ghê gớm, thiên hạ cũng phải đại loạn. Nhìn hắn hiện tại không có tới đá cửa phòng chúng ta, liền biết hắn không giận."

Kỳ Lương Tần nói những lời này, chỉ là chuẩn bị cho trận cưỡi ngựa ngày mai. Nghe xong lời của Nghiêm Tùng Vĩ, cậu nhắm hai mắt lại, nói: "Quá mệt mỏi, tắt đèn đi ngủ đi."

"Ngày mai dạy cậu cưỡi ngựa, " Nghiêm Tùng Vĩ vừa tắt đèn vừa nói: "Nếu đến, không đi cưỡi thì thật sự tiếc nuối. Tôi dạy cho cậu, coi như chơi đùa."

Trong phòng rơi vào một mảnh tối đen, Kỳ Lương Tần mở mắt, trở mình, nhìn về phía ánh trăng chiếu vào cửa sổ.

Đây là đầu tháng, mặt trăng thực nhỏ, một đường cong cong.

"Lương Tần, cậu có người mình thích không?"

"Sao đột nhiên hỏi cái này."

"Tôi chỉ cảm thấy hơi có lỗi với cậu, tuy rằng chúng ta đã nói, theo như nhu cầu, nhưng mà mỗi lần tôi ở cùng Thanh Thanh, nhìn cậu một mình cô đơn, trong lòng liền có chút không được tự nhiên, không bằng cậu cũng tìm một người, chúng ta mỗi người chơi riêng, chẳng phải là càng tốt sao?"

Kỳ Lương Tần cười khẽ ra tiếng: "Anh không có lỗi với tôi, anh cho tôi tiền mà."

"Cậu không có người mình thích sao?"

"Không có."

"Vậy cậu có thích loại hình nào không, tôi giới thiệu cho cậu, tôi còn quen biết rất nhiều gay."

Kỳ Lương Tần liền lật người, mặt hướng lên trên nằm: "Tôi thích loại hình… cao, đẹp trai … Cũng không cần quá đẹp, trên trung bình là được… Cũng không cần quá có tiền, không cần tôi nuôi sống là được… Tôi không phải không nguyện ý nuôi, chỉ là cảm thấy nam nhân nên có sự nghiệp của mình… Kỳ thật cũng không cần quá cao, cao hơn tôi là được, cao hơn một chút xíu cũng được… Không cần quá già, cũng không cần quá trẻ."

Nghiêm Tùng Vĩ cười, nói: "Điều kiện này của cậu, rất rộng nha, đây không phải là trên đường cái tùy tiện tìm một người là có thể thỏa mãn điều kiện của cậu hả?"

"Có phải không, có phải anh cũng thấy điều kiện của tôi không cao không?" Kỳ Lương Tần cười khẽ ra tiếng: "Chỉ là có vài tâm nguyện, nhìn thực dễ dàng, chỉ có điều không thực hiện được… Cũng rất kỳ quái, chính tôi cũng thấy kỳ quái, yêu cầu của tôi không cao mà, sao lại tìm không được một người thuộc về tôi. Có vài người không bằng tôi, lại đều hạnh phúc hơn tôi."

"Tôi giúp cậu nhìn xem, xem có người thích hợp không, giúp cậu giới thiệu một người."

"Ai, " Kỳ Lương Tần đột nhiên thở dài một tiếng, tiếng thở dài phát ra từ phế phủ, ở trong đêm tối có vẻ phá lệ thê lương: "Kỳ thật… rất lâu trước đây tôi đã cảm thấy, đời này có khả năng tôi đều không có biện pháp ở cùng với người tôi yêu…" Cậu cười ra tiếng, mang theo một chút tự giễu: "Lúc trung học liền không hiểu ra sao mà có suy nghĩ này, khi đó có khả năng là tương đối kiểu cách, có loại tư vị thiếu niên không biết sầu, cái cảm giác bày đặt học đòi văn vẻ.

Sau đó tuổi dần dần lớn, suy nghĩ này càng ngày càng chân thật, thế nhưng sắp biến thành sự thật, trong đầu cũng sốt ruột, nhưng mà không có biện pháp, sau đó thực khổ sở phát hiện, mình lại chân thật, lý trí mà tiếp thu chuyện này."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!