Cậu nhìn thấy Nghiêm Bách Tông ra khỏi phòng, cũng liền nhanh chóng xuống giường.
Không biết vì cái gì, cậu muốn nhìn Nghiêm Bách Tông một cái trước khi ngủ.
Kết quả cậu mới vừa đẩy cửa phòng ra, chợt nghe thấy Nghiêm Bách Tông hỏi dì Xuân: "Tiểu Kỳ đã ngủ chưa, lão nhị trở về chưa?"
Cậu liền dừng bước lại, nghe dì Xuân nói: "Tùng Vĩ còn chưa có trở về, tiểu Kỳ ngủ một buổi chiều, đợi lát nữa ăn cơm rồi lại kêu cậu ấy. Hôm nay con trở về sớm."
"Gần đây công ty không có việc gì."
"Có phải phát sinh chuyện gì không?" Dì Xuân đột nhiên hỏi: "Con nói với dì Xuân một chút."
"Sao lại hỏi như vậy?"
"Dì nhìn con và Tùng Vĩ lớn lên, hai người các con có tâm sự gì, dì nhìn còn rõ ràng hơn so với lão thái thái." Dì Xuân đè thấp giọng, lại mang theo chút ý cười từ ái: "Nếu có chuyện gì con không tiện nói với mấy người lão thái thái, thì nói với dì cũng giống vậy, dì giúp con ra chủ ý, có phải con và tiểu Thẩm xảy ra vấn đề gì hay không?"
"Không có, đều rất tốt."
Kỳ Lương Tần thấy Nghiêm Bách Tông muốn về phòng, nhanh chóng đi ra ngoài, đi nhanh hơn hai bước, lại lập tức thả chậm bước chân, gọi một tiếng "anh cả".
Sau khi gọi xong, cậu xoa mắt, làm bộ như vừa mới tỉnh lại. Quần áo trên người lỏng lẻo rũ xuống, là một cái áo ngủ. Nghiêm Bách Tông nghe vậy quay đầu lại, nhìn thấy cậu, liền cười một chút: "Dậy rồi à, mới vừa thấy phòng cậu còn tối, nghĩ rằng cậu còn đang ngủ."
Dì Xuân nói: "Con dậy vừa lúc, chờ lão thái thái trở về, cũng nên ăn cơm chiều."
"Mẹ đi đâu thế?"
"Mèo trong nhà Vương lão thái thái sinh con, nghe nói là mèo đặc biệt hiếm lạ, lỗ tai đều cụp lại, đang muốn tặng người, lão thái thái đi chọn."
Nghiêm Bách Tông hỏi: "Không phải bà ấy không thích chó chó mèo mèo nhất à."
"Bà ấy, có lẽ là cô đơn đi, mấy đứa lại không thể thường xuyên ở cùng bà ấy. Nghe nói con mèo kia đặc biệt nhu thuận, rất khiến người ta thương."
"Viện Viện đâu, nó lại không đi làm, cả ngày ở nhà, không ở cùng lão thái thái sao?"
Dì Xuân cười: "Một cô gái mới hai mươi như nó, sao có thể bảo nó cả ngày ở cùng lão thái thái, dù nó đồng ý, lão thái thái cũng không chịu nha, lão thái thái vẫn luôn bảo nó ra ngoài chơi nhiều nhiều, đại khái là muốn Viện Viện tìm được lang quân như ý gả ra ngoài sớm một chút."
"Nó mới bao lớn, " Nghiêm Bách Tông không cho là đúng: "Có thể giữ thêm hai năm."
"Cũng không còn nhỏ, con gái không thể so với đàn ông các con được, lại nói, lúc trước chẳng phải mới hai mươi con liền kết hôn sao."
Nghiêm Bách Tông liền không nói cái gì nữa, tay cắm trong túi quần, mang dép lê trở về phòng. Dì Xuân quay đầu nhìn về phía Kỳ Lương Tần: "Con cũng trở về mặc bộ quần áo đi, trời mưa, có chút lạnh, con mới khỏe, đừng để bị lạnh nữa."
Kỳ Lương Tần trở về phòng thay quần áo, chợt nghe trong phòng khách náo nhiệt lên, lão thái thái và Nghiêm Viện trở về, vừa lúc Nghiêm Tùng Vĩ cũng về. Lão thái thái quả nhiên ôm về một con mèo, con mèo kia ngây thơ khả ái, toàn thân tuyết trắng, tròng mắt lại đen thùi, chỗ lạ nhất chính là lỗ tai cụp về trước, đây là một con mèo Scotland tai cụp.
"Không phải mới vừa sinh ra đi?" Nghiêm Tùng Vĩ hỏi.
"Cũng sắp đầy tháng rồi, loại mèo này lúc mới vừa sinh ra lỗ tai không khác gì mèo bình thường, thường thì lúc được hơn hai mươi ngày, lỗ tai bắt đầu cụp lại, thật đáng yêu, " Nghiêm Viện vừa nói vừa chơi với con mèo, con mèo kia thế mà nhu thuận đến thần kỳ, bộ dạng thực hưởng thụ. Người sợ mèo như Kỳ Lương Tần, thế mà cũng muốn sờ một phen.
Nhưng cậu vươn tay, lúc gần như sắp đụng đến đầu mèo con, bỗng nhiên lại rụt trở về, cười ngẩng đầu lại phát hiện Nghiêm Bách Tông đang nhìn cậu, nhìn thấy cậu rụt tay về, cười hỏi: "Sợ mèo à?"
"Khi còn bé bị mèo cào." Kỳ Lương Tần cảm thấy mèo đáng sợ cũng không phải bởi vì từng bị cào, mà là bởi vì cậu cảm thấy bộ dạng mèo nhìn lâu sẽ khiến cậu sợ hãi, tự dưng nhớ tới một vài câu chuyện xa xưa thần bí khủng bố về mèo, cậu cảm thấy mèo có một loại khí tràng thần bí.
Nghiêm Tùng Vĩ bên cạnh nghe thấy liền hỏi: "Vậy em sợ chó không?"
Kỳ Lương Tần gật đầu: "Chó nhỏ không sợ, chó lớn sợ, khi tôi còn bé từng bị chó săn cắn, nhìn thấy chó lớn chân liền mềm."
"Em thật đúng là nhiều tai nạn, " Nghiêm Tùng Vĩ vươn tay ôm cổ cậu, bộ dạng thực thân thiết: "Nhà chúng ta nuôi mấy con chó, ở trại ngựa bên kia, anh cả có hai con chó Dobermann, một con trong đó tôi đã sớm coi trọng, vốn đang muốn nương theo em mà lấy cớ xin anh cả chứ."
"Cậu xem trọng con nào của anh?" Nghiêm Bách Tông hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!