Nghiêm lão thái thái nói được thì làm được, đi ra ngoài đánh ván mạt chược, liền định ra việc này, có điều thời gian còn sớm, phải đợi tháng chín tới đợt khai giảng, để cậu đi theo tân sinh cùng đến báo danh.
"Vừa vặn trong khoảng thời gian này cậu cũng học lớp văn hóa cho tốt, nếu cảm thấy quá sức học của mình, thì kêu Tùng Vĩ tìm gia sư bù lại cho cậu một chút. Chuyện này ngàn vạn lần cứ yên tâm, đi cửa sau không đáng xấu hổ, đi cửa sau rồi mà lại không bằng người ta lúc này mới đáng xấu hổ, đừng để đến lúc đó vào học, điểm thi đều đếm ngược, hiệu trưởng các cậu là người yêu của bạn ta, đừng khiến ta dọa người."
Kỳ Lương Tần chỉ gật đầu nói dạ, Nghiêm lão thái thái nói: "Còn thất thần làm gì, còn không nhìn xem cần phải mua sách gì."
"Mẹ… mẹ còn chưa nói cho con biết, con phải học ngành gì…"
"Không phải hội họa, " Nghiêm lão thái thái trước hết cường điệu điểm này: "Học thêm chút văn hóa, trong bụng có thêm chút mực nước, ta chọn cho cậu chính là trung văn… Cậu đây là cái biểu tình gì, văn hóa của tổ tiên học nhiều một chút luôn tốt, nhà chúng ta đều là dân khoa học tự nhiên, cậu học thêm chút tố dưỡng văn học, về sau có con không phải cũng dễ bồi dưỡng… Tùng Vĩ có nói với cậu, tương lai hai người các cậu muốn có con chứ?"
Kỳ Lương Tần gật đầu vâng dạ: "Vậy… con đi tìm xem, cần những sách gì, con đi mua."
Học trung văn cũng tốt, lúc trước cậu cũng học khoa lý, nhưng cậu cũng không nhiệt tình yêu thương khoa học tự nhiên, lúc trước bỏ văn chọn lý, cũng bởi vì lúc ấy trung học bọn họ tương đối coi trọng khoa học tự nhiên, cậu thi khoa học tự nhiên là để lên một đại học tốt, tìm một công việc tốt, hệ trung văn vào thời điểm của bọn họ rất bị xem thường, bị cho là đi ra chỉ có thể làm nghề về văn vẻ.
Đương nhiên, sau đó cậu lại phát hiện cũng không phải như vậy, nhưng hệ trung văn tìm việc làm quả thật không dễ bằng khoa học tự nhiên, trừ khi là hệ trung văn của một đại học thực trâu bò.
Nghiêm lão thái thái cũng không trông cậy cậu học đại học kiếm tiền, chỉ là để đề cao tố dưỡng văn hóa của cậu, cho nên mới chọn hệ trung văn, nhưng cậu cảm thấy học hệ trung văn hẳn là thoải mái một chút, cậu vốn cũng rất thích xem tiểu thuyết, cũng may mắn lão thái thái không để cậu tiếp tục học mỹ thuật tạo hình… Cậu thật sự không hề có thiên phú hội họa.
Cậu trở về phòng lên mạng tra một chút, sau đó liền đi ra ngoài mua sách, lúc trở về đi đến cửa lớn, nhìn thấy dì Xuân ôm cái thùng giấy đi ra, bỏ vào trong một cái thùng rác ở cách cửa không xa. Khu biệt thự Nghiêm gia ở vấn đề xanh hoá và vệ sinh đều làm đặc biệt tốt, rác rưởi đều phải nghiêm khắc phân loại, dì Xuân ở nơi đó đem rác rưởi phân ra, nhìn thấy cậu đi tới, liền chào hỏi.
Kỳ Lương Tần nhìn thấy dì đem một cái bình hoa tạo hình đặc biệt xinh đẹp ném vào trong thùng rác, nhanh chóng hỏi: "Cái này làm chi lại muốn vứt bỏ?"
"Lão thái thái mới mua vài cái, cảm thấy cái này không dễ nhìn, bảo dì lấy ra ném, cái bình hoa này không đáng tiền, còn là mua từ hồi trước."
"Nếu không thì cho con đi, con dùng."
"Trong phòng các con không phải có hai cái sao, cũng là lúc các con kết hôn bạn bè đưa cho, dì thấy rất đẹp, chỉ là cũng không thấy con dùng."
Kỳ Lương Tần trở lại phòng nhìn, quả nhiên có hai cái bình hoa đặt trên giá, trong suốt sáng ngời, là bình hoa thủy tinh màu trắng phun sa kiểu Âu, cậu cầm lấy bình hoa từ trên giá, xoa xoa, nghĩ phải cắm hoa gì tương đối tốt, đi đến cửa sổ nhìn thoáng qua hoa viên nhỏ bên ngoài, liền hỏi dì Xuân muốn cây kéo, đi ra ngoài cắt mấy cành hoa, đặt ở trong bình.
Hoa trắng lá xanh, bình hoa trong suốt trơn bóng, quả nhiên nhã trí lại xinh đẹp. Cậu ôm vào phòng khách, ai biết Nghiêm lão thái thái và Nghiêm Viện vừa lúc muốn ra ngoài, cậu nhanh chóng giống như hiến vật quý lấy ra cho bà nhìn. Nghiêm Viện vừa đeo khuyên tai vừa hỏi: "Anh làm à?"
"Đẹp không, nếu em thích, đưa em đặt ở trong phòng."
Nghiêm Viện cười lắc đầu, sắc mặt Nghiêm lão thái thái không dễ nhìn, có điều sắc mặt bà luôn không dễ nhìn, tướng mạo bà có chút hung dữ, lúc không cười liền thực nghiêm túc. Kỳ Lương Tần hỏi: "Hai người muốn ra ngoài sao?"
"Ừm, cùng mẹ đi làm SPA."
Kỳ Lương Tần ôm bình hoa tiễn hai mẹ con ra cửa, lại nghe Nghiêm lão thái thái nói: "Thật sự là phí phạm cái bình tốt như vậy."
Nghiêm Viện cười kéo chặt cánh tay bà, âm thanh mơ hồ bay đến hầu như nghe không rõ ràng lắm: "Mấy ngày nữa con học cắm hoa kêu anh ấy theo."
Kỳ Lương Tần liền ý thức được hóa ra lão thái thái ngại mình cắm hoa không dễ nhìn.
Cậu cũng không hiểu nghệ thuật cắm hoa, hoa cắt xuống cắm vào trong bình hoa trong không phải đủ rồi sao. Cậu nhìn nhìn bình hoa trong tay mình, cảm thấy cảnh đẹp ý vui. Dì Xuân cười nói: "Cái bình hoa thủy tinh này con dùng để cắm bách hợp càng đẹp mắt."
"Con cũng thích hoa bách hợp, chỉ là trong viện không có."
"Đến cửa hàng bán hoa mua, gọi điện thoại sẽ đưa lại đây."
"Thôi, cái này con cũng làm xong rồi, lần sau đi."
Buổi tối sau khi Nghiêm Tùng Vĩ trở về, cậu hỏi Nghiêm Tùng Vĩ bình hoa này cậu cắm thế nào. Nghiêm Tùng Vĩ nói: "Rất đẹp, chỉ là hoa có hơi nhỏ."
"Mẹ anh không quá thích, " cậu nói: "Tôi vốn đang muốn giả trang cao nhã, lôi kéo làm quen với bà. Bà nói phí phạm cái bình tốt như vậy, bình hoa này thực quý sao?"
"Rosendahl, một nhãn hiệu Đan Mạch, không quý, cơ mà đẹp."
Kỳ Lương Tần chưa nghe nói qua, có điều nếu là hiệu nước ngoài, hẳn là rất cao lớn. Kỳ Lương Tần nói: "Tôi đây về sau vẫn là thôi đi, đỡ cho mẹ anh cảm thấy tôi phá hư đồ vật."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!