Chính Kỳ Lương Tần cũng là người trong nghề, bởi vậy càng có thể nhìn ra chỗ lợi hại của Nghiêm Bách Tông. Nghiêm Bách Tông rõ ràng nhường Nghiêm Tùng Vĩ, khiến hai người so đấu thoạt nhìn càng thế lực ngang nhau. Chỉ là Nghiêm Bách Tông nện bước nhanh nhẹn, lưu loát như vậy, phòng thủ và công kích tuy rằng thu lại, nhưng vẫn ngăn không được khí dũng mãnh, đây mới là tĩnh nhược xử tử động nhược thoát thố* chân chính.
*Tĩnh nhược xử tử động nhược thoát thố: lúc yên tĩnh thì có sự trầm tĩnh bình ổn như con gái chưa xuất giá, lúc cử động lại nhanh nhẹn như con thỏ đào thoát khỏi kẻ thù.
Bởi vì đã đánh thời gian rất lâu, hai người đều đã ướt sũng, Nghiêm Tùng Vĩ duỗi hai tay chắn ở phía trước, Nghiêm Bách Tông đập bóng rổ, thân thể gấp khúc, hai mắt nhìn chằm chằm Nghiêm Tùng Vĩ, mồ hôi theo động tác thở dốc của hắn chảy xuôi xuống. Ánh nắng sáng sớm mang lên cho hắn một vầng sáng màu vàng kim, Kỳ Lương Tần há to miệng, nhìn Nghiêm Bách Tông nhảy lên, thân thể thon dài trên không trung duỗi ra, bóng rổ từ trong tay hắn tung ra, lưu lại một đường cong duyên dáng trên không trung, ầm một tiếng lọt vào trong rổ.
Bóng rổ từ trong rổ rơi xuống, rơi lên đất, phát ra tiếng vang bụp bụp, gõ vào tim Kỳ Lương Tần. Có lẽ là niềm vui chiến thắng, Nghiêm Bách Tông bỗng nhiên bật cười, khuôn mặt ướt mồ hôi phiếm ánh nắng vàng tươi, giống như cả người đều thay đổi một dạng khác, ấm áp như vậy.
Rốt cuộc Kỳ Lương Tần hiểu rõ tại sao mình trong tiểu thuyết lại chỉ xem bóng rổ mấy lần liền không thể tự khống chế tình cảm.
Nghiêm Bách Tông trên sân bóng rổ mạnh mẽ, trẻ tuổi, tràn ngập sức sống như vậy, hoàn toàn khác với hắn ngày thường nghiêm cẩn cao lãnh, khí thế mạnh mẽ hắn che giấu tùy ý phát ra trên sân bóng, bạn có thể bởi vậy mà ý dâm được sự dũng mãnh và mạnh mẽ trên giường của hắn.
Trách không được Nghiêm Bách Tông mồ hôi ẩm ướt một mảnh, Kỳ Lương Tần trên khán đài cũng là ướt át một mảnh.
Hai anh em đánh bóng xong, lúc phải đi về mới phát hiện Kỳ Lương Tần, Kỳ Lương Tần đứng lên, chào hỏi hai người bọn họ.
"Sao em lại ở đây, đến đây lúc nào?" Nghiêm Tùng Vĩ hỏi.
"Dì Xuân nói các anh chơi bóng ở đây, tôi tới đây nhìn xem." Kỳ Lương Tần nói xong liền theo từng bậc từng bậc khán đài nhảy xuống, cuối cùng rơi xuống trước mặt hai người bọn họ. Nghiêm Tùng Vĩ hình như là để giả bộ ân ái cho anh cả hắn nhìn, vì thế liền duỗi tay ra ôm cổ Kỳ Lương Tần, cánh tay mướt mồ hôi dán lên mặt Kỳ Lương Tần, Kỳ Lương Tần muốn tránh né, nhưng vẫn nhịn được, chỉ cười cười, sau đó nắm chắc tay Nghiêm Tùng Vĩ, đem cánh tay của hắn từ trên vai mình dịch ra.
Nghiêm Tùng Vĩ buông lỏng cậu ra, nói: "Tôi toát mồ hôi toàn thân rồi."
"Trở về tắm rửa đi." Kỳ Lương Tần nói xong quay đầu nhìn Nghiêm Bách Tông phía sau, sau đó mím môi, nói: "Anh cả đánh bóng thật tốt."
"Tôi đánh không tốt à?"
"Còn được."
"Ai cha, lá gan bự rồi, dám nói ông xã đánh không tốt."
Kỳ Lương Tần vừa nghe lập tức xấu hổ không chịu được, ánh mắt trộm ngắm Nghiêm Bách Tông: "Cái gì… Cái gì mà ông xã."
"Tôi là ông xã em mà, như thế nào?" Nghiêm Tùng Vĩ giả bộ có chút không cao hứng, lại ôm cổ cậu: "Gọi một tiếng ông xã nghe một chút."
"Anh đừng quậy, " mặt Kỳ Lương Tần đỏ rần, chính là không chịu gọi, cậu mới không cần kêu ông xã trước mặt Nghiêm Bách Tông đâu, rất dọa người.
"Đêm qua không phải em kêu đến vui thích à, " miệng Nghiêm Tùng Vĩ còn không đứng đắn: "Trước mặt anh cả nên ngại ngùng hả? Này có cái gì, em là vợ tôi, chúng ta quang minh chính đại mà làm gay."
Nghiêm Bách Tông cười cười, liền nâng bóng rổ đi đến đằng trước, dường như cố ý muốn để lại một chút thời gian ở chung một mình cho hai vợ chồng bọn họ. Chỉ là Nghiêm Bách Tông vừa đi đến đằng trước, Kỳ Lương Tần liền bỏ cánh tay Nghiêm Tùng Vĩ ra, vẻ mặt cảnh cáo chỉ chỉ hắn, khuôn mặt nghiêm túc.
Nghiêm Tùng Vĩ nhếch môi cười, bộ dạng ướt mồ hôi lại đẹp trai hơn ngày thường rất nhiều, lộ ra hàng răng trắng, đá lông nheo với cậu, đến gần cậu, nhẹ giọng nói: "Làm bộ đi, cậu cũng không phối hợp nữa."
Kỳ Lương Tần nói: "Nhanh đi về tắm rửa, toát mùi mồ hôi cả người."
"Cậu không thích ngửi sao?" Nghiêm Tùng Vĩ đột nhiên hỏi.
Kỳ Lương Tần bị hắn hỏi có vài phần xấu hổ, cậu biết trong số gay có rất nhiều người đều thích ngửi mùi mồ hôi, quả nhiên, Nghiêm Tùng Vĩ cũng biết việc này: "Tôi nghe nói trong giới các cậu có rất nhiều người đều thích mùi mồ hôi của thẳng nam, quần lót nè, tất nè, còn có người bán ở trên mạng nữa."
Kỳ Lương Tần quay đầu nhìn hắn: "Sao cái gì anh cũng biết vậy." Cậu cũng hoài nghi Nghiêm Tùng Vĩ có phải thẳng hay không.
Nghiêm Tùng Vĩ nói: "Tôi có anh em chơi nam nhân mà, hoặc nhiều hoặc ít biết một chút, mấy người các cậu, sao khẩu vị lại nặng như vậy."
"Cũng không phải người người đều như vậy, " Kỳ Lương Tần nhìn Nghiêm Bách Tông một cái, âm thanh đè thấp nói: "Đó đều là mấy người cá biệt, không phải toàn thể, quần thể nào mà không có người có ham mê đặc biệt. Xã hội chính là có thành kiến với mấy người chúng tôi, còn cho rằng chúng tôi đều là ẻo lả thích mặc đồ nữ nữa chứ."
Nghiêm Tùng Vĩ cười: "Điểm ấy thật đúng là, cậu thế mà lại không ẻo lả, lúc mới vừa biết cậu là gay, tôi cũng rất giật mình, thật nhìn đoán không ra, đã cảm thấy cậu có chút hương vị không giống lắm, nhưng không nghĩ đến phương diện này, khi đó còn từng ghen tị cậu với Thanh Thanh kìa."
Kỳ Lương Tần nhếch nhếch miệng, không tiếp tục cái đề tài này. Kỳ thật cậu rất kiêng kị đàm luận bất cứ chuyện gì có liên quan đến tính hướng của cậu với người khác, cậu sẽ cảm thấy xấu hổ khó hiểu, mặc dù là trong xã hội hôn nhân đồng tính hợp pháp mà lại thông thường như ở đây, cậu vẫn như cũ cảm thấy mình là một ngoại tộc.
Cậu là nam nhân khát vọng bị nam nhân thao, cậu vì trong xương mình che giấu ái dục mà xấu hổ tự ti, giống như mỗi một đồng chí vào lúc ban đầu, đều sẽ hãm sâu trong loại xấu hổ khó hiểu này. Sinh làm nam nhân, lại có một nửa linh hồn trống mái không phân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!