Chương 14: (Vô Đề)

Kỳ Lương Tần xấu hổ nói không ra lời, nắm cái quần chữ T kia, phía sau đột nhiên truyền đến tiếng bước chân, hai người đều lui một bước, dì Xuân cười hỏi: "Hôm nay không chơi bóng à?"

"Không có, chạy vài vòng."

Kỳ Lương Tần nắm chặt quần chữ T trong lòng bàn tay, cúi đầu đi đến phòng ngủ, nghe ở sau lưng dì Xuân tiếp tục nói chuyện với Nghiêm Bách Tông: "Đi tắm rửa đi, đợi lát nữa đồ ăn sáng cũng làm xong rồi."

Cậu vào phòng ngủ đóng cửa lại, Nghiêm Tùng Vĩ còn đang ngủ say, cậu trộm nhét quần lót vào trong tủ quần áo, hơi nóng trên mặt vẫn còn. Thật sự là rất không ngờ sẽ lấy phương thức như thế cầm lại quần lót, đây rõ ràng là một đoạn kiều diễm rất đáng để viết mà. Cậu hít một hơi, đi đến cửa sổ nhìn sang đối diện, rèm phòng tắm đối diện bị gió xuyên qua khe hở cửa sổ thổi vào mà hơi hơi chớp lên, cậu nghĩ đến Nghiêm Bách Tông giờ khắc này đang tắm, không biết vì cái gì, thế mà ngại ngùng đứng trước cửa sổ nữa.

Cậu cảm thấy da mặt mình vẫn có hơi quá mỏng. Chỉ là sau này còn có câu chuyện liêu hán càng khiến người ta mất thể diện chờ cậu kìa.

Đó là một cuối tuần ánh nắng tươi sáng, chờ chốc nữa người một nhà sẽ cùng nhau vây quanh chơi mạt chược.

Trong tiểu thuyết Kỳ Lương Tần là một tay chơi mạt chược giỏi, tuy rằng trong tiểu thuyết không có viết cụ thể y chơi mạt chược như thế nào, nhưng mà có một câu từng nhắc tới, y "chính là dựa vào một tay tài nghệ giỏi chơi mạt chược, kéo gần lại không ít khoảng cách với người Nghiêm gia."

Người Nghiêm gia đều biết chơi mạt chược, Nghiêm lão thái thái và Nghiêm Viện là khách quen trên bàn mạt chược, Nghiêm gia còn có một phòng mạt chược, dù là Nghiêm Tùng Vĩ và Nghiêm Bách Tông, ngẫu nhiên cũng sẽ đánh một trận, tụ tập vài lần.

Nhưng mà ngay từ đầu câu chuyện, Kỳ Lương Tần cũng không có đánh cùng họ, y chỉ ngồi ở bên cạnh nghiêm túc xem, y chính là dựa vào bàn mạt chược mà sát ngôn quan sắc, thăm dò tính cách của Nghiêm gia và một ít lão bằng hữu Nghiêm gia.

Hiện giờ cậu thành Kỳ Lương Tần, lại càng chỉ có thể ngồi ở bên cạnh xem, bởi vì cậu hoàn toàn không biết gì về mạt chược cả.

Kỳ thật thân thích của cậu phần lớn đều biết chơi mạt chược, lúc năm mới các thân thích thường xuyên cùng nhau chơi mạt chược, tất cả em họ anh họ cậu đều biết, chỉ mình cậu là không. Cậu thường thường ngồi ở một bên nhìn người khác chơi, nhưng nhìn nhiều năm như vậy, ngay cả mạt chược tổng cộng có bao nhiêu quân bài cậu cũng không biết, cậu chỉ nhận biết hồng trung tiểu điểu và vài quân bính.

Ăn sáng xong dì Xuân liền thu dọn bàn mạt chược. Phòng mạt chược ngay bên phải phòng khách, cách cánh cửa thủy tinh với phòng khách, một mặt khác chính là một hoa viên nhỏ, tất cả đều là cửa sổ thủy tinh sát đất, lấy ánh sáng và phong cảnh đều thực tốt. Khó được hai công tử Nghiêm gia đều ở nhà, Nghiêm lão thái thái muốn bọn họ hôm nay không đi chỗ nào hết, cùng bà chơi mạt chược.

Cha mẹ lớn tuổi, trừ ăn cơm xem tv, kỳ thật cơ hội ở chung với con cái vô cùng ít, thứ nhất là bởi mọi người đều có việc bận rộn của mình, thứ hai là con cái trưởng thành, không còn bao nhiêu chuyện có thể tán gẫu với cha mẹ, ở cùng nhau trầm mặc xấu hổ như vậy, chi bằng không cùng một chỗ.

Mà chơi mạt chược thì tránh được loại xấu hổ này, Nghiêm lão thái thái có thể nhờ vậy mà cảm nhận được niềm vui gia đình, cho nên mỗi tuần chỉ cần bà rảnh, liền nửa cưỡng ép mà yêu cầu hai đứa con trai cùng bà chơi mạt chược.

Một nhà bốn miệng ăn, vừa vặn làm thành một bàn. Dì Xuân làm vài đĩa bánh trái đặt ở bên cạnh, cũng không ai ăn. Người Nghiêm gia chơi mạt chược đều vô cùng nghiêm túc. Kỳ Lương Tần liền nhấc cái ghế ngồi ở bên cạnh, thường thường ăn hai ngụm.

Dựa theo nội dung truyện yêu cầu, cậu ngồi ở vị trí giữa Nghiêm Tùng Vĩ và Nghiêm Bách Tông, hơi chút thiên về phía Nghiêm Tùng Vĩ một chút, dù sao cậu cũng là "vợ" trên danh nghĩa của Nghiêm Tùng Vĩ, thân thiết trên mặt mũi vẫn phải làm đủ.

"Ngày hôm qua con về lúc nào?" Nghiêm lão thái thái vừa xoa bài vừa hỏi Nghiêm Tùng Vĩ. Nghiêm Tùng Vĩ mặt không đỏ thở không gấp: "Mười giờ hơn đi."

Mười giờ hơn lão thái thái cũng đã sớm ngủ rồi, dù hắn nói dối, bà cũng sẽ không biết.

"Người đã kết hôn, đừng cứ luôn lêu lổng ở bên ngoài. Không thì kết hôn làm gì chứ, ngại trong nhà nhiều cơm, nuôi một người đến ăn cơm giùm à?"

Lời này nhân tiện đạp Kỳ Lương Tần một cước, Kỳ Lương Tần ngượng ngùng cười cười, Nghiêm Tùng Vĩ quay đầu lại nhìn cậu, nói: "Cười, chỉ biết ngây ngô cười, mẹ đây là chê em ăn nhiều đó, giữa trưa ăn ít chút."

Nghiêm Viện cười nâng mắt: "Ít liếc mắt đưa tình trên bàn mạt chược đi, chó FA không quen nhìn các anh show ân ái đâu."

"Em chia tay người trước hơn nửa năm rồi đi, " Nghiêm Tùng Vĩ nói: "Sao còn chưa tìm người mới, không phải muốn nhớ thương tên khốn kiếp kia chứ."

Nghiêm Viện cười lạnh: "Biết hắn là tên khốn, thì đừng nhắc tới hắn với em."

"Anh hai con đã nhắc tới, ta cũng liền nói một câu, " Nghiêm lão thái thái thả bài, nói: "Con cũng trưởng thành rồi, nên tìm một người, dù không kết hôn, yêu đương cũng được, phụ nữ chúng ta hả, không thể thiếu nam nhân yêu thương, không thì không thành bà nam nhân, cũng thành vụn băng như chị cả con."

Mọi người nghe lão thái thái lại nói móc Thẩm Hoà, đều trộm xem xét Nghiêm Bách Tông một cái, Nghiêm Bách Tông cũng không nói chuyện, ngược lại là Nghiêm Tùng Vĩ mở miệng: "Cái này không thể so, anh cả đối xử với chị dâu cũng không tệ."

"Ù."

Nghiêm Bách Tông đổi hướng dựa vào trên ghế, đẩy mạt chược ra phía trước.

"Tui phắc, lại hồ."

Nghiêm Tùng Vĩ có chút tức tối: "Anh, anh có thể nhường chút không, đều là người một nhà."

"Em đã nói đừng tìm anh cả chơi mạt chược, anh ấy đánh cái gì thắng cái đó." Nghiêm Viện cũng là bộ dạng thật tức tối: "Lương Tần, anh tới đánh, anh thay anh cả đánh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!