Vì thế thừa dịp Nghiêm Bách Tông đang làm việc, Kỳ Lương Tần liền cố ý ở trước mặt Nghiêm Bách Tông luyện yoga.
Bộ yoga này, là cậu học ở trong trường. Hạng mục thể dục cậu báo danh học kỳ này chính là yoga.
Giáo viên dạy đều là một ít huấn luyện yoga thực cơ bản, cậu tự lên mạng tra một ít, chọn vài tư thế thoạt nhìn thực gợi cảm, cố ý luyện tập trước mặt Nghiêm Bách Tông.
Cậu trải đệm yoga trên sàn nhà, sau đó tựa vào trên đó, ngực chấm đất, đầu và mông ưỡn lên, hai chân thon dài duỗi ra, bàn chân đạp chấm đất.
"Em mặc ít như vậy, có lạnh hay không?" Nghiêm Bách Tông đột nhiên hỏi.
Kỳ Lương Tần "hửm?" Một tiếng, quay đầu lại nhìn về phía Nghiêm Bách Tông: "Không lạnh mà, hệ thống sưởi trong nhà ấm như vậy."
Cậu chỉ mặc một cái quần đùi, hơn nữa là quần đùi rất sát người, hình dạng đào mật hoàn mỹ nổi bật không thể nghi ngờ. Nửa người trên lại mặc rộng thùng thình, là một cái áo sơmi của Nghiêm Bách Tông, vốn dĩ áo sơmi có thể che khuất, nhưng mà lúc cậu luyện tập duỗi eo ra, liền che không nổi.
Kỳ Lương Tần cảm thấy mình đã có tâm quyến rũ, thì phải hạ đủ công phu, nghe nói đàn ông đều chịu không nổi đối tượng mặc áo sơmi của mình, bởi vì sẽ kích phát dục vọng chiếm hữu của bọn họ.
Cậu nói xong, liền tiếp tục nghiêm trang chững chạc ở kia luyện tập, cậu có thể cảm giác được có một tầm mắt nóng rực đang theo dõi một chỗ nào đó của cậu. Nhưng lúc cậu làm bộ như vô ý quay đầu lại, lại nhìn thấy Nghiêm Bách Tông đang nghiêm trang chững chạc xem tư liệu.
Cũng không biết là tư liệu gì, trước kia cậu từng xem qua một cái, rậm rạp đều là bảng biểu chữ số, có cái gì đẹp, chẳng lẽ có đẹp như cậu hả?
Nhưng mà Nghiêm Bách Tông nghiêm túc, không tiếp nhận bất luận dụ dỗ gì của cậu như vậy, cũng thật sự khiến cậu dục hỏa đốt người.
Dạng đàn ông gì câu nhân nhất. Người đàn ông rõ ràng có năng lực khiến bạn chết đi sống lại, lại cố tình cao lãnh cấm dục giống như lực khắc chế thực hoàn mỹ, là câu nhân nhất, bởi vì mình có thể nhìn thấy một người đàn ông tự chủ mạnh như vậy, vì mình mà quân lính tan rã.
Kỳ Lương Tần ở trên đệm yoga chuyển động vài cái, trái lại chính mình chịu không nổi trước. Chỉ là Nghiêm Bách Tông ngồi nghiêm chỉnh, không nhúc nhích, nhìn cũng không nhìn cậu một cái.
Cậu hơi có chút nhụt chí, lại không phát hiện Nghiêm Bách Tông cúi đầu, môi mỏng cấm dục vẫn không nhúc nhích, yết hầu lại động đậy một cái, dường như rất khát, nuốt một ngụm nước bọt.
"Anh lại muốn ra ngoài à?" Kỳ Lương Tần hỏi Nghiêm Bách Tông mặc áo khoác.
"Ừ." Nghiêm Bách Tông không nói thêm gì, khuôn mặt lạnh lùng nhìn không ra buồn vui, âm thanh cũng nhất quán từ tính trầm ổn: "Em cũng đừng thức đêm, đi ngủ sớm một chút."
Kỳ Lương Tần thực mất mát gật gật đầu, mắt thấy Nghiêm Bách Tông sắp sửa ra cửa, đột nhiên tiến lên, ôm lấy eo Nghiêm Bách Tông.
Nghiêm Bách Tông hỏi: "Làm sao vậy?"
"Anh đừng quá mệt." Kỳ Lương Tần nói.
Nghiêm Bách Tông gật gật đầu, đẩy cửa liền đi ra ngoài.
Nghiêm Bách Tông đã vài ngày không gọi cậu là bảo bối, lại càng không cần nói gọi cậu là vợ.
Vợ, đến bây giờ cậu còn nhớ rõ lần đầu tiên cậu nghe được có người gọi mình là vợ, trong lòng chấn động và thỏa mãn.
Cậu muốn làm vợ của Nghiêm Bách Tông, giống một người phụ nữ được một người đàn ông yêu, đó đại khái là ảo tưởng cuối cùng của tất cả tiểu thụ, mất mặt mà ngọt ngào.
Nghiêm Bách Tông đi đến bên ngoài, quay đầu lại nhìn thoáng qua hướng phòng nghỉ, xuyên thấu qua cửa sổ sát đất nhìn thấy Kỳ Lương Tần đứng ở cửa phòng, dường như có điều suy nghĩ.
Bên ngoài thực lạnh, đúng là ngày lạnh nhất trong năm. Hắn bọc chặt áo khoác, đội gió lạnh nghĩ, những ngày đau khổ như vầy rốt cuộc xem như tới cuối, về sau hắn có Lương Tần trong ngực, trời lạnh như vậy, ôm cậu ấy ở trong ổ chăn ôn tồn triền miên, nghĩ tới đã cảm thấy tâm tình hết sức thoải mái.
"Anh cả, anh muốn ra ngoài à?" Nghiêm Tùng Vĩ từ phía trước đi tới, hỏi hắn.
Nghiêm Bách Tông gật gật đầu. Nghiêm Tùng Vĩ nói: "Gần đây công ty không tính là bận mà, anh còn có chuyện khác hả? Không phải là thật sự giống như mẹ nói, cãi nhau với tiểu Tần tử chứ?"
Không nghĩ tới Nghiêm Bách Tông vừa nghe hắn nói lời này, lại nhíu mày, nói: "Cậu đừng có hở ra là tiểu Tần tử, cậu ấy là chị dâu cậu, tuy rằng ngoài miệng không gọi, trong lòng cậu cũng phải nhớ kỹ."
Trời lạnh như vậy, Nghiêm Tùng Vĩ còn thật sự lười ở chỗ này ăn bánh chó, cười cười liền đi vào trong. Nghiêm Bách Tông hỏi: "Lại đi tìm Đàm Vĩnh Thanh hả?"
Nghiêm Tùng Vĩ vừa nghe lời này mặt mày hớn hở: "Hôm nay em cũng không phải là mặt nóng đi dán mông lạnh. Người ta theo em đi ra dạo phố đó."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!