Sau khi nhảy con thỏ xong, mọi người đến hậu trường đều cười thành một nùi.
Kỳ Lương Tần cũng thở phào một hơi, cậu toát mồ hôi toàn thân luôn rồi.
Tiết mục kế tiếp của cậu là nửa tiếng sau, nữ sinh hợp xướng với cậu tên Khương Mông Mông, vẫn luôn tình chàng ý thiếp với bạn trai của cô.
Cô nói cô khẩn trương, cho nên muốn bạn trai cô ôm một cái.
Bạn trai cô liền ôm cô, hai người ở trong góc khe khẽ nói nhỏ. Trong lòng Kỳ Lương Tần hết sức hâm mộ. Đại khái mặc kệ là thời đại nào, đa số liền có nghĩa là quyền lợi càng rộng, có thể ấp ấp ôm ôm ở trường hợp công cộng như vậy chỉ có nam nữ. Cậu cũng khẩn trương, có điều cậu không hy vọng lúc này Nghiêm Bách Tông cũng lại đây ấp ấp ôm ôm, cậu vẫn có chút ngại ngùng.
Hơn nữa cậu cảm thấy Nghiêm Bách Tông hẳn là cũng không phải loại người quá thân mật với cậu ở trường hợp công cộng.
Cậu đến toilet đi vệ sinh, lúc đi ra nhìn nhìn gương, hôm nay cậu ăn diện vô cùng dễ nhìn, chính mình nhìn thấy tâm tình cũng sẽ tốt hơn một chút.
Hiện giờ cậu soi gương, đã không còn hoa si với gương nữa.
"Lương Tần, tiết mục kế tiếp chính là của các cậu, phải đợi lên sân khấu."
"Đến đây!"
Kỳ Lương Tần soi soi gương, thở một hơi, ra toilet, xuyên qua hành lang, đi tới lối vào, tiếp nhận micro nhân viên công tác đưa cho cậu.
Khương Mông Mông và bạn trai cô ôm một chút, đi tới đứng bên cạnh Kỳ Lương Tần, quay đầu nhìn cậu một cái.
Kỳ Lương Tần cười cười với cô, hai người đứng ở lối vào có chút mờ tối, nghe tiết mục phía trước đang hát.
Kỳ Lương Tần yên lặng nghe, nhỏ giọng hỏi Khương Mông Mông: "Đây là bài gì?"
"Có phải rất ngọt không?" Khương Mông Mông nói: "Trước đó còn có nam nữ đối thoại nữa, rất buồn nôn. Lúc bọn tớ diễn tập nghe được đều thực thích."
"Trước đó không nghe rõ ca từ, " Kỳ Lương Tần nói: "Tên là gì, tôi về tìm xem."
"Tiểu kiều thê."
Kỳ Lương Tần nghe xong mỉm cười, trách không được nghe ngọt ngào thế, hóa ra là cái tên nghe cô gái nhỏ như vậy. Cậu nghĩ, bài hát này thực thích hợp để bật vào lúc kết hôn, ngọt như vậy, ngọt đến làm cho lòng người ê ẩm, cảm thấy thực cảm động.
Mà ở trên thính phòng, Nghiêm Bách Tông nhắc nhở mấy người lão thái thái: "Lương Tần sắp ra đó!"
Nghiêm Tùng Vĩ đè vai anh cả hắn, hy vọng anh cả của hắn không cần quá kích động: "Em còn thật sự rất chờ mong."
Sau khi người dẫn chương trình giới thiệu xong, liền thấy Kỳ Lương Tần và Khương Mông Mông đi ra. Khương Mông Mông mặc một thân váy dài, lộ cánh tay tuyết trắng, mà Kỳ Lương Tần lại là một thân đen, giày trắng, cổ áo sơ mi trắng, dáng vẻ mười phần học sinh.
Bài hát Kỳ Lương Tần và Khương Mông Mông song ca, tên là «có một chút động lòng».
"Anh và em, nam và nữ, đều chạy không khỏi tình yêu."
Kỳ Lương Tần vừa mở miệng, Nghiêm Tùng Vĩ liền kinh ngạc há mỏ, vừa định khen hai câu cho ông anh hắn nghe, thuận tiện nịnh nọt, ai biết trong đám khán giả xung quanh đã có xôn xao nho nhỏ.
Xôn xao này rõ ràng đến mức lão thái thái cũng không kìm lòng nổi mà vươn cổ lên một chút, mỉm cười thăm dò nhìn sang. Giọng Kỳ Lương Tần vốn đã không tồi, không nghĩ tới thông qua micro truyền ra càng có cảm giác, vừa giống cậu, lại không giống cậu, tuy rằng vài câu hát phía trước đều có chút phiêu, nghe ra là thực khẩn trương, nhưng mà âm sắc và mỹ sắc của cậu hiển nhiên khiến chút tỳ vết này không đáng nhắc tới.
Khương Mông Mông hát tốt hơn cậu, nhưng không có hương vị như cậu, nếu đã là có một chút động lòng, thì cái gì cũng không cần nhiều, một chút, như có như không, nghe vào liền phá lệ khiến người ta động lòng.
Khi hát đến "anh có một chút động lòng với em, lại sợ hãi nhìn ánh mắt của em như thế", Kỳ Lương Tần vừa hát vừa lui về phía sau, mà Khương Mông Mông thì từng bước một đi về phía trước, lúc đi đến dưới màn hình lớn, thợ camera rất có tâm cơ mà nhắm màn ảnh ngay gương mặt trơn bóng như ngọc của Kỳ Lương Tần, cậu môi hồng răng trắng sau khi trải qua màn hình phóng đại phá lệ khiến người ta khắc sâu ấn tượng, rất nhiều nữ sinh trên thính phòng đã phát ra tiếng kinh hô rất nhỏ, Kỳ Lương Tần dường như ý thức được cái gì, quay đầu nhìn thoáng qua màn hình lớn, kết quả nhìn thấy mặt mình.
Bởi vì cậu đứng ngay dưới màn hình, bởi vậy cái loại áp bách và khiếp sợ đó càng mãnh liệt, cậu không tự chủ được dùng micro che mũi với miệng một chút, quẫn bách mà bật cười. Màn hình lớn phóng đại mỗi một biểu tình rất nhỏ trên mặt cậu, khóe môi nhuộm đẫm tươi cười, mặt mày rũ xuống, cùng với giương mắt nhìn về phía màn hình lớn lại một lần nữa tránh né ngượng ngùng, đều tràn ngập vẻ đẹp ngây ngô kích động. Nghiêm Bách Tông chỉ cảm thấy tim đập như trống.
Dưới đài có người ồn ào hô một tiếng, câu của Khương Mông Mông đã hát đến một chữ cuối cùng, kế tiếp chính là bọn họ song ca, Nghiêm Tùng Vĩ nhìn cậu cười như vậy, đại khái là e lệ, đang lo lắng Kỳ Lương Tần có thể bởi vậy mà phá công hay không, ai biết Kỳ Lương Tần đỏ mặt nâng micro lên, tiếp rất vừa vặn. Đoạn điệp khúc này tương đối tình cảm mãnh liệt, cậu và Khương Mông Mông nhìn đối phương, hát nhẹ nhàng vui vẻ, nhất là câu "không nghĩ không nhìn cũng không nghe", liền mạch lưu loát, Kỳ Lương Tần nắm nắm tay, hát xong chữ "nghe" còn tiêu sái đem micro từ bên miệng dời đi, cánh tay hơi hơi duỗi ra, thật suất khí. Mà thợ camera hiển nhiên cũng hiểu tâm lý khán giả dưới đài, lại cho hai người bọn họ một cái cận cảnh. Chỉ kẹt là khoa trung văn bọn họ âm thịnh dương suy, tất cả đều nhìn về phía Kỳ Lương Tần. Kỳ Lương Tần trong tiếng vỗ tay nhiệt liệt cái gì cũng không nghĩ, chỉ cười khom người, cậu bị loại hưng phấn chúng tinh phủng nguyệt này bao phủ, trong loại vui sướng này thấy được Nghiêm Bách Tông.
Người Nghiêm gia đều thật bất ngờ, Kỳ Lương Tần che giấu sự luống cuống của mình vô cùng tốt, biểu hiện tốt ngoài dự đoán. Lúc tan cuộc, lão thái thái vừa nhìn thấy Kỳ Lương Tần liền cười giơ ngón tay cái lên, nói: "Tiểu Tần hôm nay biểu hiện thật tốt."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!