Chương 119: (Vô Đề)

Gần đây Kỳ Lương Tần trở nên rất là dụng công.

Kỳ thật bản thân cậu chính là người rất dụng công, tự nhận tư chất không tính là xuất chúng, chỉ có thể trả giá nhiều hơn người khác một chút. Hiện giờ chính là càng khắc khổ.

Chỉ là sau khi khắc khổ, cậu mới phát hiện mục tiêu lúc trước đặt ra có hơi xa, đại khái phải dùng sức nhảy mới có thể với tới.

Mỗi ngày sáng sớm cậu ra ngoài chạy bộ, không còn chỉ nhìn chằm chằm Nghiêm Bách Tông nữa, mà là đeo tai nghe điện thoại, nghe tiếng Anh.

Cậu lập chí muốn học tốt tiếng Anh, bởi vì lúc trước nhìn thấy Nghiêm Bách Tông nói tiếng Anh lưu loát gần như khêu gợi, cho cậu rung động thực lớn, đây là chí nguyện to lớn cậu đã lập ra thật lâu trước kia. Cậu không cầu bắt kịp Nghiêm Bách Tông, cũng không thể kém quá nhiều.

Tiếng Anh của cậu vốn không tính là kém, lúc trước tứ lục cấp cũng rất thuận lợi thông qua, nhưng mà cậu cũng có khuyết điểm của cậu, chính là khẩu ngữ của cậu không được, thuộc loại người câm tiếng Anh điển hình, hơn nữa từ vựng của cậu không tốt, rất nhiều từ vựng phức tạp đều không biết, lại càng không biết viết.

Nhớ từ vựng với cậu mà nói là một khiêu chiến lớn. Cậu mua một xấp giấy sticker, mỗi ngày ghi mười từ, dán trên máy tính, trong túi áo cũng bỏ mấy cái thẻ nhỏ.

Vì thế từ sáng tới tối, Nghiêm Bách Tông đều nhìn thấy Kỳ Lương Tần viết từ vựng chính tả. Có đôi khi hắn ngẫu nhiên nghe Kỳ Lương Tần nói đôi ba câu tiếng Anh, liền khó hiểu mà muốn cười.

Kỳ Lương Tần phát âm không tính là đặc biệt tiêu chuẩn, thuộc loại tiếng Anh kiểu Trung Quốc điển hình. Hắn nghe xong cảm thấy thực buồn cười, cũng không phải ý giễu cợt, mà là cảm thấy Kỳ Lương Tần nghiêm trang chững chạc nói tiếng Anh, thực đáng yêu.

Cái từ đáng yêu này thật sự là rất kỳ diệu, dùng trên thân một người đàn ông, thế mà không chút nào cảm thấy không hợp. Có đôi khi nhìn Kỳ Lương Tần nghiêm trang chững chạc thực nghiêm túc niệm tiếng Anh, sẽ có loại suy nghĩ đẩy ngã "không bằng cầm thú".

May mắn hắn đủ khắc chế, ngẫu nhiên còn sẽ sửa đúng phát âm cho Kỳ Lương Tần một chút.

Kỳ Lương Tần đi theo hắn học, khi thì há miệng, lộ ra đầu lưỡi bên trong.

Bởi vì muốn dạy phát âm, tránh không được phải nhìn đầu lưỡi, kết quả nhìn không được mấy phút đồng hồ, hai người đều cả người khô nóng.

Nghiêm Bách Tông cảm thấy đầu lưỡi Kỳ Lương Tần mượt mà gợi cảm, Kỳ Lương Tần nhìn thấy đầu lưỡi Nghiêm Bách Tông sẽ nhớ tới nó dã man và hữu lực.

Vẫn luôn học tập không tốt cho thân thể, cho nên Kỳ Lương Tần cũng sẽ kết hợp với nghỉ ngơi, cậu cũng hy vọng vừa niệm tiếng Anh, vừa luyện tập đứng lên ngồi xổm.

Cái này là thói quen cậu dưỡng thành từ khi còn chưa phải là Kỳ Lương Tần, bởi vì cậu nghe nói đây là phương pháp luyện tập mông cong đơn giản nhất. Cũng không cần làm gì khác, mỗi ngày chỉ cần hai mươi cái đứng lên ngồi xổm, tích lũy tháng ngày, là có thể có được một cặp mông cong vô địch.

Cậu cảm thấy vẫn rất có hiệu quả, trước đây mông cậu đã cong, hiện giờ trời sinh có dáng người tốt, hơn nữa kiên trì bền bỉ, khẳng định sẽ càng cực phẩm.

Nghiêm Bách Tông không hiểu mấy cái đó, ở phương diện này hắn là một thẳng nam thực vô tri. Hắn không biết Kỳ Lương Tần luyện tập ngồi xổm là để luyện tập đường cong, cho rằng cậu chỉ là học mệt, cho nên hoạt động hoạt động.

Hắn chỉ là nghi hoặc sao hình thức hoạt động mỗi ngày của Kỳ Lương Tần đều không khác nhau lắm, ngồi xổm đến ngồi xổm đi.

Có điều hắn phát hiện lúc Kỳ Lương Tần ngồi xổm xuống rồi lại đứng lên, đường cong phía sau vô cùng gợi cảm, lưu loát, mạnh mẽ lại duyên dáng gợi cảm. Hắn luôn nhịn không được nhìn thêm vài lần.

Hắn thực lo lắng Kỳ Lương Tần sẽ phát hiện "tâm tư xấu xa" của hắn, dù sao thì gần đây hắn ngụy trang vô cùng cao lãnh lại cấm dục. Nhưng hắn ngẫu nhiên sẽ có một khoảnh khắc dục vọng phá tan lý trí, toát ra xúc động muốn cắn một ngụm đào mật.

Thời tiết tháng mười hai, thế mà cũng trở nên có chút khô nóng, Nghiêm Bách Tông cảm thấy là do hệ thống sưởi.

"Gần đây sao em không nhảy con thỏ, anh thấy tốt hơn em cứ ngồi xổm đến ngồi xổm đi."

"Bọn em… bọn em lúc ban ngày, đã ở trên quảng trường luyện tập… luyện tập thật lâu…" Kỳ Lương Tần thở dốc, lúc ngồi trung bình tấn, sức lực cơ đùi không đủ, vẫn luôn phát run: "Hiện tại em đã có thể nhảy từ đầu đến đuôi."

Cuối cùng cậu thật sự kiên trì không nổi, liền buông tha việc ngồi trung bình tấn, thở dốc nhìn về phía Nghiêm Bách Tông: "Em muốn học khiêu vũ, em có một bạn học báo danh xã đoàn vũ đạo, cô ấy nói còn có thể vào, đóng phí xã đoàn là được."

"Rèn luyện thân thể là được, đừng học cái đó, quá cực khổ."

Khi còn bé Nghiêm Viện từng học khiêu vũ, cả ngày kêu vất vả, có lần hắn đưa em gái hắn đi, ở kia nhìn một hồi, nhìn thấy Nghiêm Viện lúc luyện tập giạng thẳng chân đau đến tê tâm liệt phế, giáo viên kia còn ép xuống, lập tức dắt Nghiêm Viện về.

Hắn cảm thấy cái chuyện khiêu vũ, yêu cầu tính mềm dẻo thân thể rất cao, quá cực khổ.

Kỳ Lương Tần chưa nói mình muốn khiêu vũ là để giải khóa càng nhiều tư thế. Cậu lập chí phải làm cực phẩm thụ, cảm thấy một thân thể mà tư thế nào cũng có thể nếm thử, là một điều kiện chuẩn bị cho cực phẩm thụ.

Nhưng mà cậu cũng ngại ngùng nói rõ, đành phải nói: "Em tập yoga, cái đó tương đối nhu hòa, không phiền phức, còn có thể cường thân kiện thể bài độc dưỡng nhan."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!