Chương 10: (Vô Đề)

Cái thành phố này có phong cảnh tương tự Nam Kinh, cùng với cái tên tương tự, gọi là thành Nam.

Bản thân cậu vô cùng trạch, mặc dù ở Nam Kinh nhiều năm, cũng chưa từng đi dạo thành Nam Kinh đàng hoàng. Bởi vậy đường sá thành Nam này có phải không khác biệt lắm với Nam Kinh hay không, cậu cũng không biết. Nhưng cậu có thiện cảm xa lạ với cái thành phố này.

Thời tiết cuối mùa xuân, trong không khí như là có một loại hương hoa, ánh mặt trời cũng lưu luyến, giống như cách biệt một ngày đông nên ôn nhu đều chiếu xuống. Kỳ Lương Tần ngồi ở trên xe bus, đeo tai nghe điện thoại nghe nhạc, ban nhạc Lộc Tiên Sâm hát 《 xuân phong mười dặm 》.

Tôi ở trên đường Nhị Hoàn nhớ đến em

Em ở trên ngọn núi phương xa xuân phong mười dặm

Hôm nay gió thổi mưa rơi về phía em

Tôi nói tất cả rượu đều không bằng em

Cậu nghe nhạc như vậy, tâm tình cũng tốt lên theo. Xe bus chạy qua cầu lớn trên sông, trên mặt sông ánh sáng lấp lánh, gợn sóng phiếm cảnh xuân, mỗi một làn sóng gợn đều mang theo màu vàng.

Nghiêm Tùng Vĩ nói cho cậu biết địa điểm gặp mặt ở một quán đồ Hàn gần nhà Đàm Thanh Thanh. Kỳ thật Đàm Thanh Thanh không thích ăn đồ Hàn Quốc, cô thích ăn món cay Tứ Xuyên, không cay không vui, khẩu vị cực nặng, nhưng mà sau khi quen biết Nghiêm Tùng Vĩ, cô lại đột nhiên khác người, giống như đã quên những ngày cùng ăn quán bên đường với Kỳ Lương Tần trước kia.

Bữa cơm này ăn thật sự có chút không có ý nghĩa, cậu căn bản là cái bóng đèn, Đàm Thanh Thanh và Nghiêm Tùng Vĩ anh anh em em, cậu mãnh liệt hoài nghi Đàm Thanh Thanh gọi cậu lại đây chính là muốn show ân ái cho cậu nhìn. Hai người ở đối diện vong tình hôn môi, đầu lưỡi cũng phát ra tiếng nước dính ướt, khiến Kỳ Lương Tần xấu hổ cúi đầu.

Nghiêm Tùng Vĩ lau lau khóe miệng, nói: "Có vị."

Đàm Thanh Thanh thẹn thùng cười, cười nói với Kỳ Lương Tần: "Cậu ăn đi, ăn đi, không cần quan tâm bọn tớ."

Kỳ Lương Tần nói: "No rồi."

"Vậy kế tiếp chúng ta đi đâu, đi quán bar chơi thế nào?"

Đàm Thanh Thanh lập tức lắc đầu: "Không thể đi, anh không biết mẹ anh ghét nhất em cái gì à, về sau em phân rõ giới hạn với mấy chỗ đó."

"Chúng ta chơi của chúng ta, mẹ của anh lại không biết."

Nhưng mà bọn họ đều đánh giá thấp Kỳ Lương Tần, không biết con người Kỳ Lương Tần ở mặt ngoài thanh thuần đơn giản, bên trong lại là trà xanh biểu*.

*Trà xanh biểu: ý chỉ những cô gái bề ngoài giả vờ thanh thuần, giả vờ cả người lẫn vật đều vô hại, kỳ thật có dã tâm rất lớn, thường thích cướp bạn trai của bạn mình.

Bởi vì Kỳ Lương Tần đã không còn là Kỳ Lương Tần lúc ký kết hợp đồng với Nghiêm Tùng Vĩ trước đây, chỉ muốn kiếm một khoản tiền nhanh chóng, mà y nghĩ tới lợi ích càng lâu dài, y muốn ở Nghiêm gia lâu hơn một chút, bởi vì trong mắt y có Nghiêm Bách Tông.

Gần như có thể khẳng định chính là, nếu Kỳ Lương Tần và Nghiêm Tùng Vĩ ly hôn, vậy đời này khả năng y và Nghiêm Bách Tông cùng xuất hiện cực kỳ bé nhỏ. Mà trên đời này không có gì quan trọng hơn Nghiêm Bách Tông, bao gồm cả tiền tài mà y yêu như mạng sống.

Cho nên Kỳ Lương Tần trong tiểu thuyết bắt đầu khoét vách tường, một bên ứng phó Nghiêm Tùng Vĩ và Đàm Thanh Thanh, một bên đến chỗ lão thái thái mật báo.

Bản thân Kỳ Lương vô cùng chán ghét loại hành vi này, mặc dù cậu rất yêu nhân vật Kỳ Lương Tần. Việc người trong nước đi nội chiến khiến cậu thật không thoải mái, không nhận ra chỗ tốt của người ta, là không có độ lượng khoan dung, làm sao có thể thành châu báu. Kỳ Lương Tần ánh mắt thiển cận, nhìn không ra hợp đồng hôn nhân của y và Nghiêm Tùng Vĩ kỳ thật là trói buộc đối với việc phát triển giữa y và Nghiêm Bách Tông, lại chỉ muốn nương theo cuộc hôn nhân này để càng tới gần Nghiêm Bách Tông.

Chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mà. Nếu cậu có thể tự mình làm chủ, chuyện đầu tiên chính là tác hợp thành công Đàm Thanh Thanh và Nghiêm Tùng Vĩ, đem mình giải thoát ra, lại mưu tính kế sách của cậu.

Nhưng mà hiện giờ cậu phải dựa theo nội dung truyện mà đi, cho nên cậu phải mật báo.

Kỳ thật cái loại địa phương như quán bar này, Kỳ Lương Tần trong tiểu thuyết thường xuyên đến, bản thân cậu thì cho tới bây giờ lại chưa từng đi qua, cậu là học sinh ngoan ngoãn, từ nhỏ đến lớn đều là học bá, khi còn bé không vào tiệm net, trưởng thành không vào quán bar, luôn cảm thấy đến những chỗ này không có thứ gì tốt. Đương nhiên đây là thành kiến cá nhân của cậu, nhưng cậu cũng quả thật không muốn đi.

Nhưng mà Nghiêm Tùng Vĩ kéo cậu: "Không được, cậu phải đi, ít nhất ở trong đó một hồi."

Nghiêm Tùng Vĩ kéo cậu tới quán bar, chụp chung với cậu vài tấm ảnh, đăng lên trang bạn bè.

Trang bạn bè của hắn Nghiêm lão thái thái và Nghiêm Viện đều có thể nhìn thấy, hắn đăng một cái trạng thái, là để người nhà nhìn thấy hắn không phải một mình đi ra ngoài chơi, là đi chơi cùng đối tượng.

Nhưng mà Kỳ Lương Tần lại giống như đột nhiên nghĩ tới điều gì, sau đó hỏi Nghiêm Tùng Vĩ: "Đúng rồi, tôi có nên thêm bạn bè người nhà của anh không."

"Nên thêm một chút, cậu không nói tôi cũng không nghĩ tới, " Nghiêm Tùng Vĩ nói xong liền đưa weixin của người nhà với mấy người bạn cho cậu: "Lúc này mới giống người một nhà chứ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!