[EDIT] ĂN MẬT: XUYÊN THƯ – Công tử Vu Ca
EDIT: Thiên Giai
BETA: Thiên Giai
NGUỒN CONVERT: Wikidịch
Mong mọi người ghé thăm ạ.
Tiệc mừng thọ của Chu Tân Phong, vậy mà còn chưa tổ chức xong, buổi tối hôm nay còn có một bữa tiệc.
Bất quá cũng không giống ngày hôm qua chính là, ngày hôm qua mời khách tương đối nhiều, hôm nay mời, hoặc là nhân vật lớn, hoặc là chí thân, nói trắng ra, đây là tụ hội riêng tư của một vòng hào môn nhỏ hẹp, có thể tham gia cũng là một loại vinh hạnh, nơi tổ chức cũng không phải là khách sạn, mà là nhà lớn của Chu Tân Phong.
Nhà của Chu Tân Phong ở ngoại thành Nam Thành, không giống phong cách Châu Âu Chu gia đại trạch, nhà Chu Tân Phong là phong cách Minh Thanh, trước sau hai cái hoa viên, hoa viên sâu rộng, hoa mộc cũng cao lớn phức tạp, bởi vì tháng tư xuân ấm, tất cả đều là hương khí ngọt ngào, sau vườn hoa lờ mờ thấy một dãy dinh thự ngói đen tường bạch, đèn đuốc sáng trưng, bên ngoài mấy nhân viên tạp vụ đang qua lại tấp nập.
Tới rồi nơi đó Tiếu Dao liền phát hiện, đang ngồi ở đây không phải chỉ có quan viên quan trọng ở Nam Thành, còn có đại nhân vật giới thương trường, có vài người Tiếu Dao đã nhìn thấy qua ở trên đài truyền hình.
Người Triệu gia lúc này đây chỉ tới một người là Triệu Lê Hoa......! ý đồ của Chu thái thái khi mời cô ấy không nói cũng hiểu.
Tiệc tùng của Trung Quốc văn hóa bác đại tinh thâm, các đại lão tụ hội, càng tùy ý náo nhiệt, các kiểu nhân vật đều không thể thiếu, có quan chức giao thiệp chuyên nghiệp, có chuyện làm sinh động không khí, có già có trẻ, có nam có nữ, người nhiệt tình tự nhiên cũng ít không được......! Xã hội thượng lưu và vòng văn hóa tụ hội giống nhau, đều có chút văn nghệ diễn xuất.
Hôm nay, có một ca sĩ trứ danh gọi là Đàm Oánh, hát một khúc chủ đề kịch khúc nổi tiếng năm nay của CCTV《 Lục Lạc 》.
"Đưa chiến hữu,
Đạp hành trình.
Yên lặng vô ngữ hai mắt nước mắt,
Bên tai vang lên lục lạc thanh."
" Đưa chiến hữu
Đạp hành trình
Yên lặng không lời rơi nước mắt
Bên tai vang lên tiếng lục lạc"
Tiếu Dao bình sinh lần đầu tiên chính mắt nhìn thấy cái gọi là ca sĩ, giọng hát đẹp đẽ thanh thoát, mượt mà trong suốt, hiện trường nghe tới cực kỳ hưởng thụ.
Đàm Oánh lão sư giơ tay nhấc chân đều là khí chất nghệ thuật gia, ưu nhã lại thong dong, hát lên cảm tình dạt dào, lại không chút nào quá sức, hát xong rồi Tiếu Dao không nhịn được kích động mà vỗ tay.
Không khí náo nhiệt lên, đại gia mỗi người tự hiện thần thông, có ca hát, có đàn dương cầm, tiếng cười cùng vỗ tay không ngừng, cũng không biết là ai ồn ào một câu: "Hải Vinh, tôi nghe nói vị kia nhà cậu là người của Mẫu Đơn hí khúc xã, nếu không cũng hát một đoạn, chúc thọ Chu lão?".
Truyện mới cập nhật
Có người tên Lưu Quân cười nói: "Tôi nghe nói còn là đệ tử quan môn của Thẩm Tinh Chi lão."
Vừa nghe nói là đồ đệ của Thẩm Tinh Chi, những người khác cũng đều ồn ào lên.
Tiếu Dao quẫn bách mà nói: "Tôi hát không tốt, không hay......"
"Em ấy đến giả thượng mới có thể hát, hôm nay không hát được." Chu Hải Vinh thế cậu giải vây.
Lưu quân nói: "Liền tùy tiện lên giọng hát hai câu, đồ đệ Thẩm lão sư, khẳng định không sai được!"
Kết quả Chu Tân Phong cũng mở miệng, nói: "Chú chính là fans trung thành của Thẩm Tinh Chi lão sư chỉ cần là kịch của ông ấy chú đều xem, hôm nay vốn dĩ cũng mời, kết quả ông ấy ở nơi khác, không kịp trở lại, cũng không nghe nói cậu là đồ đệ của ông ấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!