"Sao lại thế này a?" Thừa dịp đi ra ngoài hút thuốc, anh em hỏi hắn, "Như thế nào đột nhiên liền kết hôn, đến anh em cũng không thông báo một tiếng?"
Chu Hải Vinh khảy khảy điếu thuốc, hút mạnh một hơi, còn chưa nói chuyện, đã thấy Tiếu Dao đi tới. Anh em của hắn ho khan một tiếng, đi ra xa một chút, Tiếu Dao đi đến bên cạnh Chu Hải Vinh, nói: "Tự em quyết định nói cho mọi người biết, anh có giận em không?"
Thật hay ho mà, tự bản thân cậu đều cảm thấy lời nói này có mười phần khí chất trà xanh.
Chu Hải Vinh cười lạnh một tiếng, nói: "Nói thì nói, em đã an lòng rồi đi?"
Tiếu Dao nói: "Em chỉ là muốn được càng nhiều người chúc phúc, hơn nữa chúng ta nếu đã kết hôn, khẳng định liền phải ở bên nhau cả đời, thông báo sớm hay muộn mà nói, không phải đều giống nhau, chẳng lẽ anh còn muốn sẽ cùng em ly hôn à, có đúng hay không? Hai chúng ta lại không có làm công chứng tài sản trước hôn nhân, muốn ly hôn cũng không nhẹ nhàng như vậy."
Chu Hải Vinh giật mình mà nhìn Tiếu Dao, một câu này, khiến cho hắn như rơi xuống động băng.
Hai người bọn họ kết hôn, không có công chứng tài sản cá nhân.
Chu Hải Vinh quen biết Tiếu Dao chưa bao lâu liền bàn đến chuyện cưới xin, khi đó hắn nhiệt tình dào dạt, mục đích của Tiếu Dao chính là tiền, cậu ấy sẽ không làm công chứng tài sản. Còn Chu Hải Vinh lúc đó đang trong giai đoạn yêu thương nồng nhiệt, Tiếu Dao nói gì nghe đó, đầu tiên là vì lúc đó vẫn chưa thật sự kết hôn, thứ hai hắn vẫn xem như là có lòng chân thành, cảm thấy làm công chứng tài sản trước hôn nhân sẽ làm vấy bẩn tình yêu của họ.
"Đời này anh chỉ cần em, cùng em kết hôn, chính là cả đời, có công chứng tài sản trước hôn nhân hay không cũng như nhau!"
Khi đó tình thật, lời này cũng là lời từ tận đáy lòng, nhưng mà giờ khắc này nghe thấy câu nói của Tiếu Dao, hắn chỉ cảm thấy sởn tóc gáy.
Hắn ngơ ngác nhìn về phía Tiếu Dao, trên mặt Tiếu Dao còn mang theo nụ cười, thân thể đơn bạc, khuôn mặt gầy gầy, thoạt nhìn nhu nhược không xương, giống như gió thổi một chút liền đổ. Rõ ràng chỉ là gầy một chút mà thôi, nhưng hắn nhìn, không hiểu sao lại cảm thấy có chút xa lạ.
"Em đã từng nói với anh, em có thể không kết hôn, nhưng một khi đã kết, là muốn cùng nhau đi hết quãng đời. Em biết anh lần này không quá tình nguyện kết hôn với em, nhưng mà chúng ta cũng đã lĩnh chứng, về sau của anh chính là của em, em cũng là người của anh." Lời nói phảng phất như đang âu yếm, Tiếu Dao nói có chút nóng bỏng, kích động, nhưng Chu Hải Vinh lại không cảm thấy chút tình yêu nào, hắn chỉ có cảm giác rất đáng sợ, giống như Tiếu Dao đang muốn cầm tù hắn cả đời, giống hệt như Tiếu Dao đang giương nanh múa vuốt mà nói: "Ngươi đã bị lão nương nắm chặt trong lòng bàn tay, đời này đừng nghĩ thoát ra được "
"Tiếu Dao......"
"Dạ?"
Chu Hải Vinh cười cười, cọ cọ mũi, nói: "Không có gì, em uống ít thôi, thân thể còn chưa khỏe hẳn đâu."
Tiếu Dao cười cười, bên trong Hà Minh Minh đang gọi, cậu liền đi vào.
Cậu vừa đi, anh em của Chu Hải Vinh liền như điên rồi: "CMN, đầu óc mày bị nước vào à, kết hôn lại không công chứng tài sản trước hôn nhân?!"
Chu Hải Vinh còn cãi bướng: "Cái này tao trước nay đều nói là không muốn làm còn gì..."
"Tiếu Dao hay ghen đến như vậy, tao nói mày biết, mày về sau đừng hòng sống yên ổn, chọc giận cậu ta, khiến cậu ta muốn ly hôn với mày, mày coi như tổn thất to! Nói không chừng cậu ta là vì tiền của mày, cái đồ ngu này."
Chu Hải Vinh nói: "Tiếu Dao không phải là người như vậy."
Nhưng mà thật sự không phải sao?
Hắn mơ hồ nhớ, lúc hắn vừa mới bắt đầu theo đuổi Tiếu Dao, có lần uống rượu, Tiếu Dao hỏi hắn vì cái gì thích cậu ấy.
Hắn nói ra một đống ưu điểm của cậu, đem Tiếu Dao khen đến chỉ thiên thần trên trời mới có, sau đó hắn hỏi Tiếu Dao: "Vậy em yêu anh vì cái gì?"
"Yêu anh có tiền đó" Tiếu Dao hơi say, nhìn chằm chằm hắn nói: "Em là người rất yêu tiền, vì tiền mà cùng anh ở bên nhau, anh có nguyện ý hay không? "
Tiếu Dao yêu tiền, hắn vẫn luôn biết. Chỉ là trước kia không thèm để ý, hiện giờ lại để ý.
Chu Hải Vinh cảm giác bản thân như rơi vào một cái động không có lấy một tia sáng, cả người không được tự nhiên, có lẽ đã uống nhiều, cả người choáng váng, cảm giác không chân thật càng thêm mãnh liệt, cho nên lúc về nhà, Tiếu Dao dựa vào trên vai mình, hắn cảm giác có chút không thở nổi.
Hắn muốn ly hôn......
Ngay hiện tại, lập tức, thừa dịp còn chưa có bao nhiêu người biết.
"Tối nay anh dọn về chung phòng với em đi, sau này không cần phải ngủ riêng nữa." Tiếu Dao dựa vào trên người hắn nói.
Chu Hải Vinh quả thực sởn tóc gáy! Hắn bây giờ một chút dục vọng muốn lăn giường bạch bạch gì đó cũng không hề có!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!