Chương 39: (Vô Đề)

"Thẩm mỹ không giống nhau, đẹp không giống nhau, chị thì thích như anh cả hắn vậy, vừa nhìn chính là thật lớn lại mãnh liệt......"

Tiếu Dao đen mặt, gõ cái bàn: "Các chị có phải lạc đề rồi hay không?"

Hà Minh Minh cười nói: "Chúng ta đây là đang nói cho em, nam nhân dạng gì mới là nam nhân đáng tin cậy.

Lãng tử nếu dễ dàng là có thể quay đầu lại, cũng sẽ không có câu cách ngôn kia, lãng tử quay đầu quý hơn vàng*.

Chính là lãng tử cơ bản đều không quay được đầu, cho nên ngẫu nhiên có người quay đầu lại, người ta mới có thể vô cùng trân quý!"

*Người lạc lối làm lại cuộc đời.

Chỉ tiếc hiện giờ cậu phải làm một người nghe không vào khuê mật khuyên bảo, lau đôi mắt nói: "Các chị biết người hắn ngủ cùng là ai không?"

"Không chụp được nha, chỉ nghe nói người lớn lên khá xinh đẹp, là một tiểu yêu tinh nha."

"Hiện giờ tiểu yêu tinh sao lại không biết xấu hổ như vậy chứ," Trần Tiểu Phàm nói, "Khẳng định là người ngày hôm qua tham gia tiệc sinh nhật nha, khẳng định cũng biết Chu thiếu có đối tượng, còn bò đến trến giường hắn."

"Đúng vậy," Tiếu Dao oán hận mà nói: "Bích trì không biết xấu hổ!"

Tiếu Dao vào vai trà xanh kỹ nữ, chuyện nói lén cũng tương đối khắc nghiệt thô tục.

Nhưng phàm là vòng này, trên cơ bản đều không có bí mật, huống chi tiệc sinh nhật hôm qua, người hâm mộ ghen ghét Tiếu Dao nhiều như vậy, hiện giờ nghe nói Chu Hải Vinh ăn vụng, mỗi người đều vui sướng khi người gặp họa, quả thực đem chuyện này trở thành trò cười mà nói, quần chúng lại vô cùng thông minh, rất nhanh đã đem Tô Lâm đào ra: "Là vũ công quán bar, đồng nghiệp của hắn nói."

Lần này Tiếu Dao "Cầu hôn thất bại", đặc biệt là "Nghĩ đến Tô Lâm là chính cậu ấy mời đi theo, liền hối hận đến lấy đầu đâm tường", thầm hận chính mình "Dẫn sói vào nhà".

Chu Hải Vinh yêu đương với Tiếu Dao vẫn luôn cao điệu*, đột nhiên ra loại chuyện này, truyền liền đặc biệt rộng, ngay cả Triệu Lê Hoa đều nghe nói, cô ấy một vì tỏ vẻ an ủi, hai vì gặp Chu Hải Quyền, nên đã đến Chu gia.

*Trái với khiêm tốn, tóm lại kiểu như khoe khoang.

"Sao lại thế này a, bên ngoài truyền, là sự thật sao?" Cô ấy lén lút hỏi Tiếu Dao.

Tiếu Dao phùng má giả làm người mập*, nói: "Bên ngoài đồn đãi cái gì, về em sao?"

*Phùng má giả làm người mập () ý để chỉ trích những người làm chuyện vượt quá khả năng của mình.

Triệu Lê Hoa hồ nghi mà nhìn cậu, sau đó cười cười, nói: "Không có gì, không có gì."

Tiếu Dao cảm thấy mình bây giờ ở trong mắt Triệu Lê Hoa, khẳng định nón xanh* mang cao tới trời đi.

*Giống "sừng" của mình á.

Người thứ hai của Chu gia biết đến, là Chu Đồng, khi cô ấy biết, lập tức liền tìm Chu Hải Vinh xác minh tình huống một chút, Chu Hải Vinh có chút bực bội, nói: "Đây đều là mấy người nhiều chuyện truyền loạn."

"Em làm việc này, người ta mới có thể truyền." Chu Đồng nói, "Chị cũng không phải tới chất vấn em, chị chỉ muốn biết em tính toán thế nào.

Là dự định cùng Tiếu Dao cắt đứt, hay là định vẫn tiếp tục đã ăn trong chén lại nhìn trong nồi như vậy?"

"Em nói rồi, là ngoài ý muốn, ngoài ý muốn." Chu Hải Vinh nói, "Em còn cảm thấy chính mình là người bị hại đây."

Chu Đồng có chút tức giận, nói: "Em không chịu trách nhiệm như vậy, còn kết cái gì hôn, đừng nói anh cả em không đồng ý, chị cũng không đồng ý."

Chu Hải Vinh xoa xoa tóc: "Ai nha, em cũng phiền muốn chết, chị đừng phiền em nữa."

Chu Đồng tức giận đẩy hắn: "Em dám học như ba chị thử xem!"

Chu Hải Vinh rất buồn bực, Tiếu Dao tức giận không để ý tới hắn, hắn tự biết đuối lý, tâm tình bực bội, cũng không đi chủ động tìm Tiếu Dao, chính mình buồn ở trong phòng ngủ hai ngày, cuối tuần này cứ đi qua như vậy.

Cuối tuần hai ngày này, Tiếu Dao đều trốn ở trong phòng luyện kỹ thuật diễn, cậu sợ bản thân thời khắc mấu chốt khóc không được, còn mua hai bình thuốc nhỏ mắt, tự mình nhìn gương nhỏ thuốc nhỏ mắt, nhìn thuốc nhỏ mắt dính ướt lông mi cậu, sau đó bỗng chốc rơi xuống, đừng nói, là đẹp, một cành hoa lê mang mưa xuân, không phải phóng đại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!