"Đừng khóc." Anh cũng chỉ có thể nói như vậy.
Dì Vương mang nước ấm lại đây, Chu Hải Quyền nghe thấy tiếng bước chân của bà, liền lui về phía sau một bước, đem khăn giấy bị nước mắt dính ướt nắm chặt trong lòng bàn tay.
Dì Vương tiến vào, nói: "Sao lại khóc thế này?"
"Người uống say, cứ như vậy." Chu Hải Quyền nói, "Dì chăm sóc tốt cho cậu ấy, cháu về trước phòng đi."
Dì Vương gật gật đầu, dùng khăn lông thấm nước ấm, giúp Tiếu Dao lau mặt.
Tiếu Dao còn không thành thật, vẫn luôn lẩm bẩm không chịu để bà đến gần, Chu Hải Quyền đi đến cửa phòng, lại quay đầu lại nhìn thoáng qua, anh đứng dưới ánh đèn ở cửa phòng một hồi, nước mắt trên khăn giấy, đã hoàn toàn nhiễm ướt lòng bàn tay anh.
"Cậu không phải tửu lượng khá tốt sao, sao lại uống say." Dì Vương một bên giúp hắn sát một bên nói: "Hải Vinh này cũng là không được, cũng không nhìn chút."
Chờ bà giúp Tiếu Dao lau mặt xong, mới nhớ tới Tiếu Dao hiện giờ còn nằm ở trên sô pha, đã quên bảo Chu Hải Quyền giúp bà đem Tiếu Dao ôm đến trên giường.
Bà tự mình thử trước, hỏi Tiếu Dao: "Còn có thể đứng lên không?"
Tiếu Dao híp mắt nhìn bà, hiển nhiên đã không còn ý thức gì.
Bà thử thăm dò muốn kéo Tiếu Dao lên, không nghĩ tới Tiếu Dao giống như một bãi bùn, cậu tuy rằng gầy, rốt cuộc cũng là nam nhân, bà căn bản kéo không nhúc nhích.
Dì Vương thở hồng hộc mà buông cậu ra, đành phải lại đi tìm Chu Hải Quyền: "Cậu đỡ cậu ấy lên giường đi, tôi kéo không nổi cậu ấy."
Chu Hải Quyền lại vào phòng Tiếu Dao, ôm Tiếu Dao lên dễ như trở bàn tay.
Tiếu Dao mảnh khảnh, được anh ôm vào trong ngực quả thực giống đứa trẻ không chịu lớn không lớn, cánh tay trắng nõn rũ xuống.
Dì Vương ở phía sau cảm thán nói: "Vẫn là cậu sức lực lớn, tôi làm thế nào cũng không nhúc nhích nổi cậu ấy."
Tiếu Dao uống rượu xong, trên người nóng thật sự, mùi rượu cũng nặng, huân* Chu Hải Quyền, có một loại thơm ngọt kỳ dị.
Chu Hải Quyền chỉ mặc một chiếc áo ngủ đơn bạc, xúc cảm thân thể liền phá lệ rõ ràng, anh ôm Tiếu Dao vào phòng trong, nhẹ nhàng đặt cậu lên giường, ai biết thời điểm muốn đứng dậy, Tiếu Dao bỗng nhiên vươn tay lên, ôm cổ anh, sau đó cọ cọ gương mặt anh.
*Dạng như xông hơi á mọi người, mùi hương nhiệt độ làm ảnh hưởng đến con người.
Nếu là thân thể ấm áp còn có thể chịu đựng, nhưng thời điểm gương mặt hai người dán vào nhau, Chu Hải Quyền cơ hồ bị ngốc, kiểu dáng vẻ cả người chấn động ngay cả dì Vương cũng phát hiện, bà cũng cảm thấy có chút quẫn bách*, bà biết Chu Hải Quyền người này có chút thói ở sạch, đại khái là chán ghét người uống say rượu cọ anh, liền thò qua quay lại gỡ cánh tay Tiếu Dao, Tiếu Dao còn hừ vài tiếng, tựa hồ rất không vui.
Dì Vương xấu hổ mà nói: "Uống say, uống say."
*Không biết làm sao.
Chu Hải Quyền gắt gao nhấp môi, không nói một câu, chỉ bắt lấy Tiếu Dao cánh tay, thong thả nhưng kiên định mà gỡ tay cậu ra, lúc này mới ngồi dậy.
Đồ vật trong lòng ngực Tiếu Dao đã không còn, quay lại ôm chăn của mình, như bạch tuộc cuốn lấy chăn của mình, một chân đáp ở mặt trên, quần bị căng khẩn, hình dáng hai cánh mông liền hiện rõ lên.
Chu Hải Quyền nói: "Được rồi, dì chăm sóc cậu ấy đi."
Dì Vương nói: "Thật là làm phiền cậu, nhanh trở về nghỉ ngơi đi."
Bà nói liền cầm lấy một góc chăn mỏng, đắp lên nửa người Tiếu Dao, cũng may hiện giờ trời nóng, mặc quần áo ngủ, không có chăn cũng không quan trọng.
Lúc muốn đi ra, Chu Hải Quyền nhìn thấy hoa hồng cắm ở đầu giường, hoa hồng vẫn tươi đẹp như cũ, hương thơm như cũ, nhưng đã đến lúc cưới, lúc diễm quang* nhất qua đi, rốt cuộc vẫn là sắp héo tàn.
*Tươi đẹp.
Đi rồi cũng không ngủ được, mãi cho đến sau nửa đêm, ngược lại đổ chút mồ hôi, anh đi xuống dưới lầu uống gì đó, kết quả đi đến lầu một, lại thấy bên cạnh sô pha sáng lên ánh đèn nhỏ, Chu Đồng đi chân trần đặt ở trên bàn, khay bên cạnh đặt một chai rượu.
Anh ngừng một chút, sau đó đi qua chỗ cô, Chu Đồng quay đầu thấy anh, liền duỗi tay lau đôi mắt, cười nhìn anh một cái, buông ly rượu trong tay: "Em sao lại còn chưa ngủ nha?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!