Chu Đồng cười nói: "Gọi Chu Đồng tỷ là được."
Chu Hải Vinh nghe vậy liền quay đầu nhìn Chu Đồng, Chu Đồng đẩy hắn một cái"Chơi cờ đàng hoàn đi"
Tiếu Dao cũng không thèm để ý, cười nói: "Chu Đồng tỷ, dì Vương nói có thể ăn cơm."
"Đánh xong ván này đã." Chu Hải Vinh nói, "Tiếu Dao, nhanh đến phía sau anh, cho anh chút vận khí tốt."
Tiếu Dao liền rất thân thiết mà dựa vào phía sau lưng hắn, nhìn bàn cờ nói: "Em không hiểu cờ vua, là quy tắc gì a?"
(Có cảm giác cứ có hạng mục nào để Tiếu Dao thể hiện tài năng là lại lạc quẻ)
Cậu trước kia chỉ chơi qua cờ tướng Trung Quốc, cờ vây cũng biết một chút, chỉ là chưa đánh qua cờ vua, cậu chỉ gặp qua trên phim truyền hình.
Chu Hải Vinh liền giải thích cho cậu một chút binh mã tượng xe vương hậu* cách đi từng con và quy tắc đại khái, Tiếu Dao thông minh, vừa nghe đã hiểu, lẳng lặng ở phía sau xem hắn chơi
So với Chu Hải Vinh bên này ba chị em bày mưu tính kế cho nhau, Chu Hải Quyền ngồi ở đối diện an tĩnh hơn rất nhiều, một tay bưng một ly trà, thi thoảng uống một ngụm.
Đại khái là nhóm huynh đệ tỷ muội khó được đoàn tụ bên nhau, không khí lại tốt như vậy, cho nên trên mặt anh đôi lúc còn sẽ lộ ra một nụ cười.
Tiếu Dao phát hiện tay hai huynh đệ này đều phi thường đẹp, Chu Hải Vinh liền không cần phải nói, tay đánh đàn trời sinh, Chu Hải Quyền tay cũng là thon dài khiết tịnh, móng tay xử lý đặc biệt bằng phẳng sạch sẽ, trên mu bàn tay ẩn ẩn lộ gân xanh.
Chu Đồng ngồi ở bên người cậu, bỗng nhiên nhìn cánh tay cậu đặt trên vai Chu Hải Vinh, hỏi: "Lão nhị đưa?"
Tiếu Dao nghe vậy quay đầu nhìn Chu Đồng, thấy Chu Đồng chính nhìn chằm chằm vòng tay chuỗi hạt điểm xuyến hoa cúc trên cổ tay kia, liền gật gật đầu, "Ân" một tiếng.
Đây là ngày hôm qua Chu Hải Vinh cùng cậu ra ngoài ăn cơm mua cho cậu ở trung tâm thương mại.
Ở phương diện tặng lễ vật này, Chu Hải Vinh phi thường có dáng vẻ thiếu gia nhà giàu, lắc tay này còn lên tới vài vạn, có hương khí nhàn nhạt, nữ nhân viên bán hang đem nó thổi đến chỉ trên trời mới có, nói có thể dưỡng sinh.
Chỉ là Chu Hải Vinh không hiểu, hắn đưa Tiếu Dao đồ vật càng nhiều, trong mắt người ngoài, Tiếu Dao càng giống như kiểu người ham phú quý tiền tài.
Chu Đồng là người biết nhìn hàng, tự nhiên biết vòng tay chuỗi hạt này không rẻ, chỉ cười cười, không nói chuyện.
"Đừng đi quân này," Tiếu Dao bỗng nhiên lên tiếng, kéo cánh tay Chu Hải Vinh lại, "Anh đi quân này, không quá hai bước anh cả sẽ ăn mất Vương của anh."
Chu Hải Quyền ngẩng đầu nhìn cậu một cái, Tiếu Dao lại đang nghiêm túc mà nhìn chằm chằm bàn cờ, sau đó chỉ huy Chu Hải Vinh: " Đi Hậu của anh đi."
Cậu nói xong liền ngẩng đầu nhìn Chu Hải Quyền một cái, cười hỏi: "Anh cả, có thể sao?"
Chu Hải Quyền nói: "Cậu đi."
Tiếu Dao liền duỗi tay thay Chu Hải Vinh ra quân Hậu.
"Úc úc úc úc, em nhìn ra rồi." Chu Hải Đông bên cạnh nói.
Chu Hải Vinh nói: "Một bước này ra không bằng bước kia a, anh vừa rồi có thể trực tiếp lấy Vương của anh ấy."
Tiếu Dao nhíu lại mày nhìn bàn cờ, không tiếp lời hắn.
Tiếu Dao chơi cờ, một bước xem ba bước, đã thành thói quen, hiển nhiên Chu Hải Quyền nhìn xa hơn, tâm tư càng kín đáo, cậu kéo vài bước, cuối cùng vẫn là bị Chu Hải Quyền lấy đi.
Nghé con mới sinh như cậu, vẫn là không thể so với Chu Hải Quyền.
"Thật là lần đầu tiên đánh?" Anh hỏi Tiếu Dao.
Tiếu Dao gật đầu: "Đánh không tốt, không nên xen mồm."
"Tốt hơn lão nhị." Chu Hải Quyền nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!