Chương 30: (Vô Đề)

Đến đoạn kích thích rồi mọi người ơi, mình bò chậm thật

Thẩm Tinh Chi là người cuối cùng ra ngoài, lúc ông ra ngoài, người xem cũng đã ra về gần hết, ông thấy Tiếu Dao ôm hoa hồng, cười nói: "Đây là soái ca nào tặng?"

Chu Hải Vinh liền lên tiếng chào hỏi: "Trong khoảng thời gian này thầy chỉ đạo Tiếu Dao vất vả, em muốn mời thầy cùng nhau ăn một bữa cơm, không biết Thẩm lão sư có thời gian hay không."

Hắn nói thập phần khách khí, trên mặt tươi cười thân thiện, trong lòng lại ước gì Thẩm Tinh Chi cự tuyệt.

Chỉ là Thẩm Tinh Chi cười nói: "Thường xuyên nghe Tiếu Dao nhắc tới cậu, đã sớm muốn cùng cậu tụ tập một lần."

Chu Hải Vinh còn có thể làm sao bây giờ, đành phải mang theo Thẩm Tinh Chi bọn họ cùng nhau lên xe, đi một nhà hàng gần đó ăn cơm.

Hắn gần đây làm việc mệt nhọc, kỳ thật không quá muốn cùng người khác ăn chung, đặc biệt là cùng trưởng bối, làm tiểu bối nhiều ít phải chiêu đãi đàng hoàn, một chữ, mệt!

Cũng may Chu Hải Vinh là người biết xử sự, chuyện trò vui vẻ nói, này bữa cơm ăn thập phần vui sướng, có thể nhìn ra, ấn tượng của Thẩm Tinh Chi và Tô Quát đối với hắn đều đặc biệt tốt.

Lúc về Thẩm Tinh Chi uống hơi say, lôi kéo tay Chu Hải Vinh luôn miệng khen người khác không tồi.

Tô Quát thì tại bên cạnh đỡ Thẩm Tinh Chi, đôi mắt cũng nhắm thẳng trên mặt Chu Hải Vinh.

Chờ hai người kia đi rồi, Chu Hải Vinh đem áo khoác vắt lên vai, vẻ mặt tửu sắc mà nói với Tiếu Dao: "Đại sư huynh kia của em, có phải cũng GAY là hay không?"

Tiếu Dao cũng bị buộc uống không ít, ngay từ đầu còn lo lắng mình say, về nhà sẽ bị chiếm tiện nghi, kết quả một chút việc cũng không có, hiện giờ tửu lượng của cậu, đại khái là khá tốt.

"Vì sao nói như vậy, anh ấy làm gì anh thế?"

Chu Hải Vinh cười nói: "Anh ta có thể làm gì anh, chỉ là anh thấy ánh mắt anh ta nhìn anh, không giống thẳng nam."

Kỳ thật Tiếu Dao cũng hoài nghi qua, không chỉ Tô Quát, dù là Thẩm Tinh Chi cậu cũng hoài nghi qua, bởi vì này hai người đều độc thân, đặc biệt Thẩm Tinh Chi, người đến tuổi này, còn không có đối tượng, đến nay chưa lập gia đình, chỉ nghe nói ông nhận nuôi một nữ nhi, cậu đi nhà Thẩm Tinh Chi, cũng chưa từng thấy.

"Đại sư huynh của em vốn dĩ tương đối văn tĩnh," Tiếu Dao nói, "Công phu mồm mép của anh giỏi, sẽ dễ làm người ta vui."

Chu Hải Vinh dựa vào vai cậu, mang theo mùi rượu: "Vậy tối hôm nay anh có làm cho em vui không?"

Tiếu Dao nghĩ ngày tháng như vậy cũng không còn mấy ngày, liền cười gật gật đầu, nói: "Em hôm nay rất vui."

"Vừa rồi Thẩm Tinh Chi ở đây, anh cũng chưa dám uống thoải mái, không đã ghiền, chúng ta tiếp tục, anh dẫn em đến một quán bar."

Tiếu Dao nghe hắn nói muốn dẫn mình đến quán bar, còn lo lắng sẽ đi quán bar Tô Lâm làm, bất quá tới rồi cậu liền biết không phải, bởi vì quán bar này đặc biệt an tĩnh, vừa vào cửa là ánh sáng u lam, phóng lam điều âm nhạc, quán bar có quầy bar công cộng, cũng có phòng tư nhân, Chu Hải Vinh muốn dẫn cậu đi sân thượng quán bar, mới vừa bước qua cửa đến trên sân thượng, Tiếu Dao đã bị cảnh đẹp ngày đó làm cho kinh ngạc.

Thiết kế đặc biệt đẹp, trên sân thượng bài đầy hoa, ở giữa là một loạt bàn ghế, ngồi ở chỗ kia, có thể nhìn thấy Nam Giang, cũng đối diện với Trường Hạ sơn, trên núi dưới núi lấp lánh vô số ánh sao, Chu Hải Vinh nói: "Nếu là ban ngày, có thể nhìn thấy nhà chúng ta."

Tiếu Dao ghé vào lan can sân thượng nhìn dòng sông cách đó không xa, chỉ chốc lát người phục vụ liền đem rượu Chu Hải Vinh gọi đưa đến.

Quán bar này chủ yếu là rượu Cocktail và rượu vang đỏ, Chu Hải Vinh gọi là rượu vang đỏ, Tiếu Dao tiếp nhận, cầm ly rượu ghé vào lan can, nhấp một ngụm.

Còn uống khá ngon.

Chu Hải Vinh cởi bỏ nút thắt, lưng dựa lan can, vừa uống rượu vừa nhìn cậu, bởi vì người lớn lên cao lớn soái khí, bộ dáng uống rượu liền có vẻ đặc biệt gợi cảm, đặc biệt khóe miệng còn cười mỉm, công tử đa tình, đại khái Chu Hải Vinh chính là người như vậy.

"Anh thường xuyên tới đây?" Tiếu Dao hỏi.

Chu Hải Vinh nói: "Trước kia thường xuyên tới cùng anh của anh, sau anh lại cảm thấy bên này chỉ uống rượu không thú vị, liền cùng bằng hữu đi quán bar khác, Nam Thành quán bar thú vị rất nhiều."

Tiếu Dao liền rất muốn biết, quán bar Tô Lâm làm thêm kia hắn có đi qua hay không, bất quá cậu không biết tên quán bar Tô Lâm đi làm kia, thật sự rất tiếc.

"Quán bar có gì thú vị?"

Chu Hải Vinh nghe xong liền cười, Tiếu Dao cười hỏi: "Sao anh lại nhìn em như vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!