Tiếu Dao không nghĩ tới sẽ gặp được Chu Hải Quyền, cũng sửng sốt một chút.
Không biết vì sao thế nhưng có chút khẩn trương, Tiếu Dao nhìn Chu Hải Quyền cười cười, nhất thời cũng không biết phải nói gì.
Bên kia Chu Hải Vinh cũng đã đứng lên, vỗ tay nói: "Đẹp đẹp đẹp."
Hắn chạy tới, ngửa đầu nhìn Tiếu Dao, một thân trường bào màu than chì, ẩn ẩn lộ nội bộ bạch lĩnh, ngọc thụ lâm phong, có thể so với người trong tranh vẽ.
Tiếu Dao diện mạo xuất sắc, mọi người đều biết, ngày thường cũng xem là tuấn tú xuất chúng, nhưng nhìn quen phong cách hiện đại của cậu, đột nhiên thấy cậu một thân trường bào, bừng tỉnh như phát hiện mỹ nam tử tới từ dân quốc, mới mẻ, độ mỹ mạo liền có xu hướng muốn nhảy lên cao.
"Anh cả, đẹp không?" Chu Hải Vinh còn hỏi một câu, hơi có ý tứ khoe ra.
Chu Hải Quyền gật gật đầu, "Ân" một tiếng, tiếp tục lên lầu.
Tiếu Dao có chút câu nệ mà nắm chặt cây quạt trong tay, cậu vốn là muốn thử một chút, cho nên quạt cũng đã chuẩn bị, vốn định ở trước mặt Chu Hải Vinh và dì Vương làm vài điệu bộ đi khi diễn tuồng, phẩy phẩy quạt.
Chu Hải Quyền đi qua người cậu, Tiếu Dao lúc này mới tiếp tục đi xuống dưới, cười cười với Chu Hải Vinh.
Chu Hải Vinh nói: "Qua hai ngày chúng ta cùng đi chụp ảnh phong cách dân quốc đi."
Thời điểm Chu Hải Quyền đi đến lầu hai, lại quay đầu lại nhìn thoáng qua.
Tiếu Dao cũng quay đầu lại nhìn thoáng qua, thấy Chu Hải Quyền đã biến mất không thấy, lúc này mới thả lỏng, mở quạt, ngẩng đầu ưỡn ngực: "Thế nào?"
"Soái." Chu Hải Vinh giơ ngón tay cái lên.
"Là đẹp." Dì Vương cười đánh giá cậu, "So với minh tinh trên TV kia còn đẹp hơn."
Trầm tĩnh thanh chính, hơi mang chút phong lưu.
Tiếu Dao phe phẩy cây quạt rồi đi hai bước, ám văn hoa lê trên người thiết kế rất tinh xảo, có chút sáng, khi đi lại như ẩn như hiện.
Chu Hải Vinh ngắm đến vui vẻ.
Hắn là nam nhân tương đối yêu sắc.
"Cái khác không nói, chỉ riêng cậu vừa đứng trên đài, nhìn đã đủ đã mắt." Dì Vương nói, "Đến lúc đó tôi phải canh giữ trước TV, nghiêm túc xem tiết mục của cậu."
"Dì Vương, dì là chưa thấy qua bộ dáng Tiếu Dao hóa trang xướng Côn khúc, so với nữ còn đẹp hơn." Chu Hải Vinh nhịn không được lại nói, "Cháu chính là bị bộ dáng trên đài của em ấy mê hoặc."
"Đều xem, đều xem," dì Vương cười nói, "Ngày nào đó diễn xã các cậu diễn xuất, nói cho tôi một tiếng, tôi cũng đi cổ vũ."
Quần áo đạt được nhất trí khen ngợi, Tiếu Dao liền phát tin nhắn cho Thẩm Tinh Chi nói một chút, Thẩm Tinh Chi trả lời: "Nằm trong dự kiến.
Kế tiếp phải xem con, xướng cho tốt."
Này vẫn là lần đầu trong đời Tiếu Dao tham dự trường hợp lớn như vậy, biểu diễn trước mặt nhiều người như vậy, cho dù cậukhông hải là người hay ngại ngùng, trong lòng cũng có chút khẩn trương, áp lực lớn đến có chút mất ngủ, nằm ở trên giường thế nào cũng không ngủ được, nhắm mắt lại, chính là những lời Thẩm Tinh Chi dạy cậu, phun từ phải phun như thế nào, thả âm phải thả như thế nào, khoa tay múa chân như thế nào, thậm chí mũi chân hướng về hướng nào, có nề nếp, tất cả tại trước mắt.
Buổi tối mất ngủ, ngày hôm sau đi học liền có chút trễ, cậu từ cửa sau trộm đi vào, ngồi ở hàng ghế cuối cùng, mới vừa ngồi xuống, liền có người từ bên cạnh dịch lại đây, bọc một cổ hương nhàn nhạt, là Tô Lâm, hướng về phía cậu cười cười.
"Tiếu Dao, kì này cậu đến trễ hai lần." Trương Quế Anh ở trên bục giảng nói.
Trong lớp có vài người như vậy, cậu lại là dự thính, Trương Quế Anh nhớ đặc biệt rõ.
Mọi người đều quay đầu lại nhìn thoáng qua, Tiếu Dao quẫn bách mà đem thư từ trong bao lấy ra tới, Tô Lâm nhỏ giọng nói: "Nguyên tạp kịch thiên, Đậu Nga oan."
Tiếu Dao vội lật đến trang đó, nhỏ giọng nói "Cảm ơn".
Trương Quế Anh giảng 《 Truyền thống tên vở kịch giám định và thưởng thức 》 không bám vào một khuôn mẫu, không có ấn triều đại trình tự giảng, mà là cắm giảng, lần trước giảng vẫn là Minh Thanh truyền kỳ thiên 《 Ngọc trâm ký 》.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!