VỀ SAU CHƯƠNG NÀO CŨNG DÀI, MÌNH SẼ CỐ, MONG MỌI NGƯỜI ỦNG HỘ
Tiếu Dao hình như cũng không thấy rõ anh, chỉ chạy nhanh băng qua ngã tư đường, theo bên phải đường chạy đi, bóng dáng của cậu rất nhanh đã biến mất không thấy, chỉ để lại con đường đầy hoa rơi bay loạn.
Chu Hải Quyền cuối cùng vẫn không đuổi theo hỏi đến cùng, lái xe trở về nhà.
Anh rất ít tự mình lái xe, cho nên thời điểm dì Vương thấy anh lái xe trở về, có chút giật mình hỏi: "Trần Hưng đâu?"
"Cháu bảo cậu ấy đi tiễn khách hàng giúp." Chu Hải Quyền hỏi dì Vương, "Gần đây trong nhà có chuyện gì xảy ra không?"
Dì Vương sửng sốt một chút, liền nghe Chu Hải Quyền hỏi: "Tiếu Dao, cậu ta có chuyện gì sao?"
"Tôi không nghe nói a, cậu ấy làm sao vậy?"
Chu Hải Quyền nói: "Vừa rồi trên đường gặp phải cậu ấy, hình như thần sắc có chút kỳ quái, cậu ấy tương đối thân với dì, dì tìm cơ hội hỏi một chút."
Dì Vương gật gật đầu, nhìn Chu Hải Quyền đi vào, chính mình chạy nhanh đi thu chăn màn bà đem phơi nắng ở trong sân.
Sắc trời đã càng ngày càng đen, nhìn giống như muốn mưa, lúc thu chăn màn, nghĩ chờ Tiếu Dao trở về, muốn đem việc này nói với cậu một tiếng, Chu Hải Quyền vừa rồi mở miệng dò hỏi, cho thấy là đang quan tâm cậu.
Đây chính là tiến bộ rất lớn.
Bà đến nay còn nhớ rõ Chu Hải Vinh lần đầu tiên dẫn Tiếu Dao vào cửa, Chu Hải Quyền mặt mày hóa đen như Bao Công.
Một tiếng sau Tiếu Dao trở về.
Kỳ thật lúc cậu càng đuổi càng gần, cậu liền ý thức được chính mình hẳn là nhận sai người, cậu chạy đến trước mặt người phụ nữ kia, làm bộ lơ đãng mà quay đầu lại, thấy được một khuôn mặt hoàn toàn bất đồng với mẹ cậu.
Xúc động qua đi, lý trí trở về, liền cảm thấy chính mình vừa rồi thế nhưng cho rằng người này là mẹ cậu, có vẻ có chút buồn cười.
Sao có thể chứ.
Nhưng một loại bi ai nặng nề tập kích cậu, cậu quay đầu trở về, thời điểm đi ngang qua người phụ nữ đó, nước mắt rốt cuộc rơi xuống, bất quá gió quá lớn, rất nhanh liền làm khô nước mắt của cậu.
Cậu đè đầu tóc bị thổi lộn xộn xuống, đứng một hồi, sau đó về Chu gia.
Có đôi khi cảm thấy này hết thảy đều như là đang nằm mơ, không chân thật như vậy.
Đại khái bởi vì không chân thật, người cũng ngốc, lúc đi đến ngã tư đường, cậu đột nhiên nghĩ đến chính mình vừa mới thiếu chút nữa ở chỗ này bị đụng vào, nếu thật là bị đụng xe, cũng không biết sẽ thế nào.
Dì Vương vừa thấy Tiếu Dao trở về, liền lập tức ra đón, lại thấy Tiếu Dao gục đầu xuống, thoạt nhìn thập phần uể oải.
"Cậu sao vậy?" Dì Vương quan tâm hỏi, "Xảy ra chuyện gì?"
"Không có việc gì," Tiếu Dao cười cười, nói, "Hôm nay lại rất mệt…… Trời hình như muốn mưa."
Dì Vương theo ánh mắt của cậu nhìn ngoài trời một cái, nói: "Đúng vậy, vào hạ, mưa liền đặc biệt nhiều."
Bà nói xong quay đầu nhìn Tiếu Dao, trên mặt Tiếu Dao cũng nhìn không ra cảm xúc gì, chỉ vươn tay tới, đón một mảnh cánh hoa bị thổi đến hành lang.
Sau đó liền nghe được tiếng vang rất to, trời mưa.
Vừa rồi gió có chút lớn, hiện giờ mưa một chút liền có chút cấp, ào ào lạp lạp, chỉ chốc lát trong viện tất cả đều là hơi nước.
Tiếu Dao cùng dì Vương vào cửa, thấy Chu Hải Quyền chính cầm một lọ VOSS uống.
Dì Vương vội nói: "Tôi đi pha trà cho cậu, đừng uống lạnh."
Chu Hải Quyền liếc mắt nhìn Tiếu Dao một cái, sau đó nói với dì Vương: "Không sao, không lạnh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!